Chương 170: 🧋Chương 169 💖
Anh khẽ hắng giọng, cẩn trọng lựa lời:
"Việc hôn nhau ấy mà... chỉ nên làm với người mình thích thôi. Bạn thân thì... thì thường sẽ không hôn nhau đâu."
"Em có nói là không cho anh hôn đâu."
Câu của Tô Nhung nghe có vẻ trước sau chẳng ăn nhập gì, nhưng kết hợp với gò má đang ửng hồng cùng ánh mắt long lanh ướt át kia, thì lời nói ấy lại mang theo hàm ý thật đặc biệt:
Hôn nhau chỉ dành cho người mình thích.
Em đâu có cấm anh hôn.
Vậy... ý của Tô Nhung là "Em thích anh, nên mới để anh hôn"?
Cho dù có thông minh thế nào, dù có giỏi toan tính trong thương trường ra sao, thì lúc này đây — khi đối mặt với một "vấn đề nhỏ" như việc hôn nhau — đầu óc Hứa Cảnh Dịch vẫn như thể bị treo đứng.
Tô Nhung... thích anh?
Thật sao?
Thật sự... thích anh sao?
Khoảnh khắc đó, Hứa Cảnh Dịch thậm chí còn nghi ngờ bản thân đã phân tích sai, nhưng sâu thẳm trong tim, một giọng nói không ngừng vang lên:
"Tiểu Nhung nhà anh thích anh."
*
"Tiểu Nhung, em thích anh thật sao?"
Chờ đợi suốt bao lâu, Tô Nhung cũng không ngờ được, câu đầu tiên anh hỏi lại thẳng thắn đến vậy.
Cậu lập tức đỏ mặt, không dám nhìn vào mắt anh, ánh nhìn cứ trốn tránh khắp nơi.
Thật ra cậu cũng chỉ mới nhận ra cảm xúc của mình với Hứa Cảnh Dịch không lâu, bây giờ mà phải thẳng thắn thừa nhận ngay trước mặt đối phương, đối với cậu mà nói, vẫn là chuyện hơi ngượng ngùng.
Hay là... không trả lời rõ ràng quá cũng được, cứ lấp lửng cho qua...
Nghĩ đến đây, cậu vô thức ngẩng lên, lại lỡ chạm phải ánh mắt đen sâu thẳm của Hứa Cảnh Dịch — cậu khựng lại.
Trong ánh mắt kia, cậu thấy được khát vọng, bất an và... sự chờ đợi.
Đúng vậy, là chờ đợi một câu trả lời.
Người đàn ông này đang chờ đợi em trả lời.
Đầu ngón tay cậu khẽ run lên, Tô Nhung siết chặt lòng bàn tay, nuốt khan một cái.
Thôi thì... cho một câu trả lời dứt khoát cũng được.
Anh Hứa Cảnh Dịch nhìn thật đáng thương quá...
Giống như một chú cún con đang trông mong, chỉ cần một chiếc xương nho nhỏ cũng vui lắm rồi.
"Th-thích chứ..."
Tô Nhung vừa mở lời, phát hiện giọng mình hơi khàn, còn run rẩy nữa:
"Nếu em không thích, thì đã đẩy anh ra rồi. Nhưng anh nhìn xem, em có đẩy anh đâu..."
Lời còn chưa dứt, cậu đã bị anh ôm chặt vào lòng.
Ôm rất chặt. Rất rất chặt.
Còn chặt hơn bất cứ cái ôm nào trước đây.
Như thể anh muốn dùng cả cơ thể để bao bọc lấy cậu, dung hòa thành một, không bao giờ rời xa nhau nữa.
Bình luận