Chương 63: 🫓Chương 62

Cậu nói bằng giọng trầm thấp, có chút bực dọc:

"Thầy Sở, lần sau thầy đừng đùa kiểu đó nữa."

Cậu thật sự sẽ bị dọa sợ. Vốn dĩ đã nhát gan, lại vừa trải qua chuyện bị người ta "xịt thuốc" cách đây không lâu, Tô Nhung thực sự không chịu nổi trò đùa như vậy.

Nghe vậy, Sở Lam lập tức gật đầu cam kết. Anh ta chăm chú quan sát vẻ mặt Tô Nhung, chỉ khi thấy hàng mày đang nhíu lại của cậu dần giãn ra, anh ta mới tiếp lời:

"Vậy chúng ta xuất phát thôi."

Chờ Tô Nhung gật đầu, Sở Lam mới khởi động xe, lái về phía nhà hàng đã đặt.

Tô Nhung cứ nghĩ nhà hàng chắc cũng ở gần quanh trường thôi, không ngờ Sở Lam lại đưa cậu thẳng vào trung tâm thành phố.

Ngơ ngác theo sau anh ta bước vào một phòng riêng trong nhà hàng, cậu nhìn anh ta gọi món một cách thành thạo, đợi phục vụ rời khỏi mới khẽ hỏi:

"Thầy Sở, sao thầy lại đưa em đến đây vậy?"

"Chỗ này... chắc là đắt lắm phải không ạ?"

Đây rõ ràng là một nhà hàng Âu cao cấp, ngay ở cửa đã có phục vụ mặc đồng phục đen trắng chỉn chu. Bên trong vang lên tiếng đàn piano du dương do người biểu diễn trực tiếp, không gian trầm lắng, chỉ có tiếng trò chuyện khẽ khàng. Tất cả thực khách đều mặc vest, váy dạ hội, gương mặt ai nấy đều giữ sự điềm đạm và khí chất sang trọng.

Chỉ riêng Tô Nhung là trông hoàn toàn lạc lõng – áo thun tay ngắn rộng rãi, quần thể thao thoải mái, nhìn chẳng khác nào một nhân viên làm thêm đi lạc vào khu khách quý, chuẩn bị bị quản lý nhà hàng kéo tai nhắc nhở "phải đi cửa sau".

Nghe Tô Nhung nhỏ giọng miêu tả chính mình, Sở Lam không nhịn được khẽ bật cười. Trong ánh mắt anh ta nhìn cậu là một sự thích thú đến bất ngờ.

Thật là đáng yêu, sao lại có thể tự ví mình như vậy chứ?

Chẳng lẽ cậu không biết từ lúc bước vào đây, bao nhiêu người trong nhà hàng đều dõi theo cậu sao? Không phải vì cách ăn mặc lệch pha, mà là bởi khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, đường nét tinh tế và đôi mắt trong veo không giấu nổi sự ngây thơ.

Không khí quý phái trang nghiêm của cả nhà hàng, chỉ trong khoảnh khắc cậu bước vào, liền bị phá vỡ hoàn toàn.

Cậu giống như một sinh vật nhỏ dễ thương, bước vào giữa một sân khấu nơi mọi người đều khoác lên vẻ ngoài xa hoa cầu kỳ — chỉ cần ánh mắt ngơ ngác và gương mặt sạch sẽ đó thôi, đã dễ dàng cuốn hết ánh nhìn về phía mình.

"Không sao đâu. Hơn nữa, thầy cũng ăn mặc rất đơn giản mà."
Sở Lam chỉ vào chiếc sơ mi màu nhã nhặn trên người, tiếp lời: "Chỉ là một nhà hàng bình thường thôi, em đừng suy nghĩ nhiều."

Thật sự là bình thường sao?
Trên bàn là hơn bốn loại dao nĩa khác nhau, ly nước bày tới tận bốn cái, chưa kể cả các loại muỗng, dĩa theo từng công dụng.

Dù ngồi trong phòng riêng đã cách biệt với ánh nhìn bên ngoài, Tô Nhung vẫn rụt rè, cẩn trọng.
Cậu nâng ly uống một ngụm nhỏ, rồi khẽ hỏi điều mình thắc mắc nhất: "Thầy Sở... sao thầy lại mời em ăn cơm vậy ạ?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...