Chương 69: 🫓Chương 68

Thật tuyệt vời biết bao.

Toàn bộ quá trình đó cậu ta vui đến mức như muốn tan chảy, nhưng lại cứ có người đến phá đám.

Một người, hai người thì thôi đi, cuối cùng lại còn xuất hiện thêm người thứ ba.
Chẳng lẽ bọn họ không có bạn bè sao?
Tại sao ai cũng muốn đến giành học trưởng của cậu ta...

Đây là một cơ hội hiếm có mà cậu ta thật sự rất trân trọng.
Ban đầu cậu ta đã nghĩ kỹ rồi — sau bữa ăn, hai người sẽ cùng ra bờ biển hóng gió.
Học trưởng ngồi ở yên sau - một khối mềm mềm nhỏ nhỏ, tựa sát vào lưng cậu ta.

Biển về đêm có hơi lạnh, cậu ta có thể vén áo lên một chút, để học trưởng áp tay vào da bụng để sưởi.
Tuy cơ thể cậu cứng rắn, nhưng nhiệt độ cao, chắc chắn có thể sưởi ấm được đôi tay của Tô Nhung.

Thế nhưng tất cả những tưởng tượng ấy đều tan thành mây khói. Học trưởng của cậu, đã bị người khác đưa đi rồi.

Trong đáy mắt Nhạc Sâm hiện lên một tia ghen tị mà đến chính cậu ta cũng không nhận ra. Cậu ta cũng không ý thức được rằng bản thân lại để tâm đến Tô Nhung đến vậy — hiện tại cậu ta chỉ nghĩ rằng người bạn thân thiết của mình bị người khác cướp mất.

Nhưng... điều đó cũng chẳng thể thay đổi gì. Bởi vì Nhạc Sâm luôn vô cùng chậm hiểu trong chuyện tình cảm.

Trước khi gặp Tô Nhung, cậu ta chỉ là một chú cún xã giao — cả ngày đá bóng, ăn uống cùng bạn bè.
Sau khi gặp cậu, trong đầu cậu ta suốt ngày chỉ quanh quẩn suy nghĩ làm sao tình cờ gặp được, làm sao có thể ở riêng với Tô Nhung.

Với một cái đầu "trai thẳng trời sinh", cậu ta thiếu mất một dây thần kinh nào đó, hoàn toàn không nghĩ đến khả năng mình thích người ta, chỉ biết ôm gối vò đầu bứt tai, thầm nghĩ: "Phải làm sao thì học trưởng mới chịu quay đầu nhìn mình đây?"

Cậu ta cũng đâu thua kém gì ai...

Tại sao không thể chơi một kèm một với cậu ta chứ?

Cậu ta chỉ muốn được chơi riêng với Tô Nhung, chỉ có hai người mà thôi...

Cuối cùng cũng thu lại ánh nhìn, trong mắt Nhạc Sâm là đầy rẫy thất vọng.
Trên ban công ấy giờ đã không còn ai, nhưng cậu ta vẫn cứ không nỡ rời đi.

Đúng lúc đó, chuông báo thức mà cậu ta đã cài trước vang lên — 5 giờ 10 phút chiều, cậu ta có một tiết chuyên ngành phải học. Mà giáo viên của tiết đó lại vô cùng khắt khe với điểm danh, phiền phức cực kỳ.

Cậu ta chậm rãi bước đi, phải về ký túc lấy sách trước, rồi mới đến lớp.
May mà bạn cùng phòng đã giữ chỗ cho cậu ta, nếu không thì lại phải ngồi bàn đầu mất...

"Reng reng" — điện thoại rung hai tiếng, có tin nhắn mới.

Nhạc Sâm tiện tay cầm lên xem một cái, đồng tử lập tức co lại.

Người gửi: Tô Nhung.

[A Sâm, tối qua quên nói với em, nhà hàng mà em đưa anh đến hôm qua tớ rất thích, món ăn ngon lắm. Hôm nào mình lại đi cùng nhau nữa nhé.]

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...