Chương 10: 10
Minh tỉnh dậy khi nắng xuyên qua rèm cửa.
Cơ thể anh rã rời như vừa trải qua một cơn sốt mê man. Đầu đau âm ỉ. Vùng hạ thân nhức nhối đến mức chỉ cần khẽ động là toàn thân anh co rút. Anh ngồi dậy với chút sức lực còn lại — nhưng Long không còn ở đó.
Chỉ có một tờ giấy nhỏ đặt ngay ngắn trên bàn.
Bên cạnh là... hai quả trứng rung màu đen bóng, dây mảnh, đầu tròn, lạnh ngắt.
"Mang nó bên trong khi ra sân bay. Đừng quên — cả hai."
– L.
Tay Minh run run. Anh định ném chúng đi. Nhưng rồi... nhớ lại đêm qua. Và cảm giác không thể chống cự.
Anh nuốt khan. Nhét trứng rung vào túi. Bắt taxi ra sân bay như một cỗ máy vô cảm.
⸻
Vừa bước qua cổng an ninh, một tiếng buzz nhỏ vang lên trong tai. Không ai nghe thấy ngoài anh. Cơ thể Minh giật khẽ. Trứng rung — đã bật. Dù chưa gắn vào.
Anh lập tức lao vào toilet. Cửa khoá. Hai tay run rẩy, anh kéo quần xuống, lặng lẽ đưa cả hai quả vào trong — một trước, một sau. Nhắm mắt, hít sâu. Rồi bước ra.
Ngay khi cánh cửa toilet vừa khép lại sau lưng, cả hai quả rung cùng lúc gầm lên trong cơ thể anh.
Minh cắn môi.
Trước mặt — Long.
Và... đối tác hôm qua.
"Anh ngoan đấy." Long nói khẽ, như một lời khen cho thú cưng. "Chúng tôi chuẩn bị sang Trung Quốc khảo sát nhà máy. Tiện quá ha — anh đi cùng."
Đối tác nhấc một chiếc điều khiển lên. Long cầm chiếc còn lại.
Khoang thương gia lặng lẽ trong ánh đèn vàng nhạt. Hành khách phần lớn đã ngả ghế, đeo tai nghe hoặc đắp chăn ngủ. Không ai để ý đến hàng ghế giữa — nơi Minh đang ngồi, lọt thỏm giữa Long và đối tác.
Ghế bọc da cao cấp không đủ giúp anh thoải mái. Ngược lại, càng khiến làn da nhạy cảm thêm ngột ngạt. Minh cố ngồi thẳng, hai tay nắm chặt đai an toàn, như thể bám vào thứ duy nhất có thể giữ anh khỏi trôi tuột khỏi ý thức.
Cơ thể anh đã bắt đầu ra mồ hôi lạnh.
Một bíp nhỏ vang lên bên tai anh. Không ai nghe thấy — chỉ có anh biết.
Rrrrrr...
Cả hai quả trứng bên trong đồng loạt rung lên. Không mạnh, nhưng đều. Ẩn sâu, kéo dài, len lỏi từng thớ cơ đang nhức nhối.
Minh giật nhẹ người. Nhưng ngay lúc đó, bàn tay Long đặt lên đùi anh.
"Đừng phản ứng lộ liễu. Máy bay còn lâu mới hạ cánh." – Long thì thầm, hơi thở lướt qua vành tai Minh, lạnh đến rợn người.
Minh cắn môi.
Ngay lập tức, bên kia, đối tác cũng đưa tay chạm vào eo Minh. Hắn cười nhỏ: "Cậu ta đẹp thật đấy. Nhìn ngồi im run run thế này... chẳng khác gì đang mời gọi."
Cả hai chiếc điều khiển được nâng lên — và cùng lúc, tăng mức.
"Ư..." – một âm bật ra từ cổ họng Minh, không kìm được.
Bình luận