Chương 7: Giới Hạn Không Tồn Tại
Sáng hôm sau – căn phòng 509, 7:00 AM
Minh tỉnh giấc với cơn ê ẩm lan khắp vùng thắt lưng. Cơ thể không đau – nhưng không còn cảm giác tự chủ. Anh lặng lẽ đứng dậy, đi tắm, không một lời. Long vẫn nằm dài trên giường, mắt nhắm, nhưng miệng cười nhẹ:
"Đừng quên... hôm nay mình có thị sát công trường, rồi họp đối tác lúc 3h."
Minh không đáp. Cả buổi sáng không ai nói gì thêm.
8:15 – Bữa sáng "tận phòng"
Minh vừa mặc xong sơ mi thì Long gọi đồ ăn tới phòng. Một phần trứng – xúc xích – bánh mì bơ – và một ly sinh tố xoài. Long đẩy phần cho Minh:
"Ăn nhanh đi. Mình còn phải chuẩn bị."
Anh nhìn ly sinh tố, thoáng ngập ngừng. Nhưng rồi uống – không vì tin, mà vì thách thức.
Long cười nhẹ, tay nghịch điều khiển trong túi áo ngủ.
⸻
8:45 – Trứng và rung
Khi Minh vừa gấp khăn ăn, Long đặt lên bàn hai vật quen thuộc:
• Một quả trứng rung nhỏ màu bạc
• Một thiết bị điều khiển, mới, có biểu tượng bluetooth
• Và một lọ gel nhỏ
Minh lùi lại, giọng thấp:
"Không. Hôm nay ra công trường. Không phù hợp."
Long vẫn thản nhiên: "Không ai biết. Trứng nhỏ. Đeo đai giữ là ổn. Anh đã làm được tối qua, hôm nay cũng vậy thôi."
Minh siết tay. Nhưng không thể đánh. Không thể từ chối. Không thể báo ai.
Cuối cùng... anh quay người, cởi quần, ngồi xuống mép giường.
Từng động tác nhét trứng vào khiến Minh phát cáu vì nhục. Nhưng anh vẫn im lặng, cắn răng, và mặc lại quần tây như chưa có gì xảy ra.
Long đeo vào thêm một chiếc đai — khóa lại. Gọn. Không nổi cộm. Nhưng cảm giác có kim loại kẹp ở đáy hạ thể thì... khó lờ đi được.
⸻
9:30 – Thị sát công trường
Minh đứng giữa nắng, mồ hôi chảy từ thái dương. Anh vẫn đi, vẫn hỏi các nhà thầu như một giám đốc thực thụ.
Nhưng chỉ anh biết — mỗi bước đi là một cú rung nhẹ. Không ngắt. Không đủ mạnh để ngã, nhưng đủ khiến chân run.
Mồ hôi không chỉ vì nắng..
10:10 – Góc khuất phía sau công trình
Minh đứng ở khu vực lối đi tạm, lưng tựa tường, định gọi điện báo cho trợ lý thì một bóng người tiến lại gần — một bảo vệ cao to, da rám, mắt láo liên.
"Hello boss. You look hot. Need help?" – giọng gã đặc sệt, mùi thuốc lá và mồ hôi phả thẳng vào mặt Minh.
Minh gật nhẹ, định bước đi thì gã chặn ngang. Một tay đặt lên hông anh — ngay trên nơi chiếc trứng rung đang nằm sâu bên trong.
Tít – tít.
Như trêu ngươi, Long từ xa tăng cấp độ rung. Minh gập người nhẹ, hơi thở lệch nhịp.
Bình luận