Chương 8: .

15:27 – Phòng vệ sinh tầng 10

Cửa toilet bật mở. Minh đang ngồi bệt dưới đất, tay chống vào lavabo, trán đổ mồ hôi, còn chưa kịp lấy lại hơi thở thì Long đã bước vào.

Không nói gì, hắn lặng lẽ rút tấm bảng "Cleaning in Progress" dựng chắn ngoài cửa, kéo khóa.

Cạch.

Không gian giờ chỉ còn hai người. Kín. Kín như lần đầu Minh nhận ra mình không thể phản kháng.

Long bước lại, nhìn Minh qua gương. Áo vest hắn mở cúc, tay vẫn cầm điện thoại — trên màn hình là app điều khiển.

"Tưởng anh trốn được sao?"

Minh chống tay định đứng dậy nhưng chân vẫn mềm.
"Dừng lại... tôi không thể..."

"Không thể?" – Long khẽ cười, tiến lại gần – "Anh vừa hoàn thành một thương vụ triệu đô dưới rung động tầng 5. Tôi nghĩ... anh có thể nhiều hơn anh nghĩ đấy."

Long không tháo khóa. Hắn không cần. Hắn chỉ cần ngồi xuống phía sau, siết nhẹ tay lên eo Minh, và bắt đầu đẩy từng nhịp chậm.

Không mạnh. Nhưng đủ để trứng bên trong xoáy vào điểm sâu nhất. Mỗi cú chạm là một tiếng rên nghẹn lại trong cổ Minh, cố nuốt nhưng không thoát được.

Trong gương, anh thấy chính mình — cà vạt lệch, mắt đỏ hoe, hai tay siết chặt thành lavabo như chờ đợi một bản án.

15:41 – Cao trào không kiểm soát

Minh giật nhẹ từng nhịp. Tay buông ra khỏi lavabo, đặt lên gương, xoa nhẹ hai đầu ngực đang nhức nhối.

Không phải vì muốn. Mà vì nó đau, tê, và dồn đập đến mức không chịu được.

Long ghé tai anh, thì thầm:

"Chỉ cần anh nói 'tôi cần cậu', tôi sẽ mở khoá."

Minh lắc đầu. Môi mím chặt.

Long không đợi thêm. Hắn nhấn mạnh hông lên một cú thật sâu – và trong khoảnh khắc đó, cơ thể Minh co thắt – không vì bị ép, mà vì chính bản năng đang đầu hàng.

Minh bắn. Nhưng không ra được. Chỉ là cảm giác co rút, siết nghẹn, cơn cực khoái không có lối thoát.

Anh rên lên một tiếng – thật – vỡ vụn – như mất tiếng.
Rồi gục xuống, thở dốc, lưng mồ hôi ướt đẫm.

17:00 – Trên xe về khách sạn dự tiệc

Trứng rung được tháo ra. Nhưng ổ khoá vẫn còn.
Minh ngồi cạnh Long, nhìn ra ngoài cửa kính. Mọi thứ đang lướt qua nhanh như chính bản thân anh – không còn kiểm soát được nữa.

Long liếc anh một cái:

"Lúc anh rên trước gương, nhìn rõ là thật đấy."

Minh không trả lời. Cả chuyến đi không ai nói thêm một lời.

18:10 – Tiệc chúc mừng tại nhà hàng khách sạn

Đối tác, sếp lớn, champagne và lời khen rót như mưa. Minh gật đầu, cười mỉm, cụng ly — nhưng bên dưới, ổ khóa vẫn gò sát vào da, như một nhắc nhở thầm lặng rằng: anh không còn tự do.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...