Chương 9: Không Lối Thoát
19:40 – Căn phòng 509, khách sạn Maris
Minh được dìu lên phòng, gần như không còn tự bước nổi. Cả cơ thể như không thuộc về anh nữa. Từng khớp xương lỏng lẻo, từng nhịp tim lệch tông, từng hơi thở đều bị cắt thành mảnh nhỏ bởi sự mệt mỏi và... một điều gì đó sâu hơn — một vết cắt âm thầm dưới đáy lòng, từ việc bị sử dụng mà không có tiếng nói.
Cửa phòng đóng lại. Cạch.
Khóa điện tử chuyển sang đèn đỏ. Long thả túi xuống, điềm nhiên như thể vừa dẫn ai đó đi ăn tối chứ không phải đẩy anh vào chiếc xe đã giam giữ anh dưới tay người khác.
Minh khụy xuống mép giường. Không nói. Không nhìn Long. Chỉ nhắm mắt, hít thật sâu, cố níu lấy chút gì còn sót lại trong mình.
"Cởi áo ra."
Giọng Long vang lên phía sau. Không lạnh. Không khô. Chỉ nhẹ. Mà khiến sống lưng Minh lạnh buốt.
"Không," Minh khẽ đáp. "Tôi không muốn tiếp tục."
"Anh không cần muốn."
Từng chữ như dao trượt trên mặt kính.
"Anh chỉ cần làm."
Long không chờ thêm. Hắn kéo tay Minh ra phía sau, dùng thắt lưng quấn quanh cổ tay anh rồi cột chặt vào thành giường. Không đau. Nhưng rút nhanh. Gọn. Không cho anh phản kháng.
Trước mặt Minh — trên bàn — là một chiếc hộp gỗ vừa được mở.
Bên trong, một món đồ chơi cỡ lớn, đen, mờ mờ những đường vân nổi sần, lặng lẽ nằm đó như một lời tuyên bố không cần nói thành lời.
Minh nhìn nó. Cổ họng nghẹn lại. Không phải vì sợ. Mà vì biết rõ sẽ không có khoan nhượng.
"Cái đó... không phải dành cho người."
Long bật cười.
"Anh không còn là 'người' trong phòng này. Anh là đối tượng thí nghiệm. Cảm giác. Giới hạn. Và ngoan cố."
⸻
Khi Long tiến lại gần, Minh nhắm mắt.
Không vì chịu thua. Mà vì không muốn thấy ánh mắt hắn — cái ánh mắt không có dục vọng, chỉ có sự kiểm soát lạnh băng.
Cảm giác món đồ đó tiếp cận khiến toàn thân Minh siết cứng. Da bụng kéo căng, hai tay nắm chặt đến rớm máu dù đã bị trói. Không phải vì đau. Mà vì nỗi nhục tràn qua cả khoái cảm, dìm luôn bản năng.
"Ư..."
Một tiếng nấc thoát ra, dù Minh đã cố nuốt.
Từng chuyển động chậm — xoáy, sâu, mượt nhưng khủng khiếp.
Cảm giác bị mở ra mà không được lựa chọn, bị chiếm hữu từ bên trong, nhưng không ai chạm đến thân thể anh ngoài món đồ vô tri ấy — làm anh cảm thấy... như đã không còn là mình.
⸻
Long nhìn anh từ trên xuống, tay vẫn điều chỉnh tốc độ:
"Anh biết điều đáng sợ nhất là gì không? Là khi anh không được cho ra, nhưng cơ thể vẫn siết lại như sắp đến đỉnh. Đó là khi anh hiểu... kiểm soát thực sự không nằm ở đâu."
Minh muốn hét. Muốn vùng lên. Muốn rút tay ra và đập vào bất kỳ thứ gì gần nhất.
Nhưng anh không thể.
Bình luận