Chương 15: 15

Editor: Kally, Thỏ Chê Rau.

======

Nói xong những lời đó, cả người Khương Nhất Nguyên như bị rút cạn sức lực, ngồi bệt xuống đất, chỉ chăm chăm ôm chặt lấy chân Thẩm Thư Lâm.

Nhân viên khách sạn và khách ra vào đều chú ý đến cảnh tượng khác thường này, đồng loạt hướng ánh nhìn về phía hai người. Bụng ai kia vốn đã đói lả, chẳng còn sức mà động đậy bèn quyết định liều ăn nhiều ôm khư khư chân Thẩm Thư Lâm, nhất quyết không buông.

Thẩm Thư Lâm nghiêm giọng: "Đứng lên."

Đối diện với anh một lúc, Khương Nhất Nguyên mới miễn cưỡng đứng dậy.

"Đã ăn gì chưa?" Thẩm Thư Lâm hỏi.

Khương Nhất Nguyên lí nhí: "Chưa ạ..."

Thẩm Thư Lâm nhẹ nhàng bóp vai phải của cậu rồi yêu cầu lễ tân khách sạn mang chút thức ăn lên phòng, sau đó bước vào thang máy.

Lực bóp trên vai rất nhẹ, vừa như an ủi vừa như vỗ về khiến Khương Nhất Nguyên không còn hơi sức đâu tức giận, ngoan ngoãn đi theo anh vào thang máy.

Phòng suite khá rộng rãi, có phòng khách và phòng ăn riêng, đèn chùm pha lê trên trần sáng rực tựa ban ngày. Hai người vừa đến nơi, nhân viên khách sạn đã mang thức ăn đến. Một mâm cơm đơn giản gồm một món mặn, hai món rau và một bát canh, kèm hai bát cơm trắng.

Những lời tỏ tình vừa rồi vẫn còn lơ lửng trong không khí, chưa được người hồi đáp. Lòng Khương Nhất Nguyên lo lắng gần chết nhưng ngoài mặt lại tỏ ra lạnh lùng, đẩy bát cơm còn lại qua: "Anh cũng chưa ăn đúng không?"

Thẩm Thư Lâm đáp: "Ừ."

Cả hai cùng ăn hết cơm. Khương Nhất Nguyên gắp miếng trứng lớn cuối cùng trên đĩa trứng xào cà chua đặt vào bát Thẩm Thư Lâm, giả vờ như không quan tâm: "Anh mệt, gắng ăn nhiều đi."

Thẩm Thư Lâm hỏi cậu: "No chưa?"

Khương Nhất Nguyên cúi đầu đáp nhẹ một tiếng.

Vài phút sau, nhân viên khách sạn đến dọn dẹp bát đũa, tiếng cửa đóng lại khẽ vang lên, căn phòng rộng lớn chìm vào tĩnh mịch.

Khương Nhất Nguyên vùi đầu, dùng ngón tay vẽ theo những vân gỗ trên bàn.

"Bao giờ triển lãm?" Thẩm Thư Lâm phá vỡ sự im lặng trước.

"Ngày kia, kéo dài nửa tháng." Cậu khựng lại, nhìn bát canh giải rượu đã nguội lạnh. "Anh không uống à?"

"Không say."

Khương Nhất Nguyên ồ một tiếng, một lúc sau lại hỏi: "Công việc của anh thuận lợi chứ?"

"Cũng ổn." Thẩm Thư Lâm đáp.

Như thể cả hai đều chẳng còn gì để nói, phòng khách sạn rộng lớn trong đêm khuya trở nên yên ắng lạ thường. Cuối cùng, Khương Nhất Nguyên không nhịn nổi nữa, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt đối phương: "Rốt cuộc anh có ngủ với em không?"

Ai kia ngừng lại một chút rồi tiếp tục: "Em đã vượt ngàn dặm xa xôi đến đây ngủ với anh, chắc anh sẽ không để em bị từ chối quá thảm hại chứ."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...