Chương 17: 17

Editor: Kally, Thỏ Chê Rau.

======

Chín giờ sáng hôm sau, buổi triển lãm tranh tại phòng trưng bày Bác Nghệ bắt đầu.

Chủ đề triển lãm lần này là "Đuổi Đông." Bức tranh lớn nhất được treo ngay trung tâm phòng triển lãm mô tả cảnh nhìn từ cửa sổ máy bay khi hạ cánh. Những con đường đan xen, các ngôi nhà và cánh đồng đều được phủ một lớp tuyết trắng mỏng manh đan xen cùng những bông tuyết rơi lả tả. Bức tranh hơi mờ, giống như cách một người bị cận thị ngắm nhìn thế giới.

Bấy giờ, trong phòng trưng bày đã có không ít khách tham quan. Một số đang nhỏ giọng trao đổi, một số khác lặng lẽ đứng lại ngắm nhìn. Đằng trước bức tranh "Đuổi Đông" đã có ba, bốn người đứng xem.

"Thế nào? Có phải là cảnh mà anh đã thấy không?"

Người đàn ông đẩy nhẹ gọng kính viền vàng, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn bức tranh, suy nghĩ quay trở lại ngày hôm đó. Bản thân anh là người miền Nam hiếm khi có tuyết nên khi thấy tuyết thì rất phấn khởi. Lúc máy bay còn cách mặt đất một khoảng, bầu trời đã dần tối, anh cố gắng nhìn xuống nhưng chỉ thấy một mảng trắng xóa cùng những ánh đèn lập lòe. Dưới mặt đất cách đó vài nghìn mét là muôn ngàn ánh đèn, đó chính là hơi thở của nhân gian.

Thấy đối phương không nói gì, Khương Nhất Nguyên sốt ruột hỏi: "Em còn cố tình tìm hiểu xem người bị cận 1 độ nhìn thế giới như thế nào, chẳng lẽ em vẽ không đúng sao?"

Nghe Thẩm Thư Lâm vừa đáp "Không sai" vừa chăm chú nhìn bức tranh, Khương Nhất Nguyên đắc ý nói tiếp: "Em đã tìm ảnh chụp trên không của sân bay thành phố C trên mạng đó, những ngôi nhà và con đường trong tranh đều có thật ngoài đời. Thế nào, giống cảnh anh thấy hôm nọ chưa? Anh ơi, anh thích không?"

Thẩm Thư Lâm nhìn thanh niên thật sâu, chỉ hỏi: "Muốn mua bức tranh này thì tìm em hay chủ phòng trưng bày?"

Khương Nhất Nguyên mừng rỡ không thôi: "Mua gì chứ? Cái này vốn dĩ là người ta vẽ riêng cho anh. Em còn đang sợ anh không muốn nhận nữa kìa."

Thẩm Thư Lâm vẫn kiên quyết: "Tôi muốn mua."

"Chúng ta cần khách sáo thế sao? Coi như đây là quà mừng năm mới em tặng anh đi. Hơn nữa..." Khương Nhất Nguyên hạ giọng, thanh âm mềm nhũn. "Dạo này anh vất vả quá, em chỉ muốn làm anh vui thôi. Anh à, đừng khách sáo với em mà."

Ánh mắt Thẩm Thư Lâm nhìn đối phương dần trở nên dịu dàng, không nhắc đến chuyện mua tranh nữa mà tiếp tục đi dọc hành lang, xem từng bức một.

Anh dừng chân trước một bức: "Khi họa bức này, tâm trạng em không tốt sao?" Người đàn ông không hiểu chuyên môn về hội họa, nhưng có thể cảm nhận được sự bực bội trong nét vẽ và màu sắc hỗn loạn.

"Anh còn hỏi em nữa?" Khương Nhất Nguyên tiến sát lại gần, giọng có chút hờn dỗi. "Anh không trả lời tin nhắn, ai mà vui được chứ. Hơn 5 tiếng không trả lời, mãi đến 3 giờ sáng mới nhắn lại."

Thẩm Thư Lâm im lặng, chuyển sang bức tiếp theo. Lần này chưa cần anh hỏi, Khương Nhất Nguyên đã bắt đầu líu lo: "Bức này là hôm anh đồng ý cho em thay tranh trong phòng khách, em vui quá nên vẽ..." Quả nhiên màu sắc tươi sáng, không khí rạng rỡ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...