Chương 18: 18
Editor: Kally, Thỏ Chê Rau.
======
Sau khi Thẩm Thư Lâm chia hết quà mang từ thành phố C về, ai nấy trong nhà vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.
Mẹ anh đeo kính lão, nhìn kỹ chiếc vòng tay nhiều lần rồi hài lòng khen ngợi: "Con à, chiếc vòng này không tệ, là đồ thật đấy. Chất ngọc và kiểu dáng đều rất đẹp, mắt nhìn của con khá hơn nhiều rồi."
Thẩm Thư Lâm mỉm cười: "Mẹ thích là được."
Những chậu hoa vận chuyển bằng máy bay đã cập bến từ đêm qua. Sáng sớm nay, ba anh đã bắt đầu ở trong vườn chăm sóc chúng. Miệng ngậm tẩu thuốc, tay cầm bình tưới tỉa lá cắt cành, hiếm khi lại thấy ông cười.
"Con đấy, đừng mua mấy món cổ vật giả nữa, cái gì mà độc nhất vô nhị từ thời nhà Minh, toàn đồ giả cả thôi. Có mua bộ cờ đắt tiền thì con cũng đâu chơi giỏi hơn được, phải không? Nhưng hoa này đẹp đấy, sau Tết nhớ gửi thêm vài chậu nhé."
Đến cả chị cả Thẩm Thư Cầm cũng nở nụ cười nhẹ, hỏi sao em trai không mua mấy cuốn sách học thuật cho mình nữa. Thẩm Thư Lâm ngạc nhiên phát hiện chị đang đùa, điều này quả là hiếm hoi, như thể cây sắt nở hoa vậy.
Hai đứa cháu trai không thể chờ thêm nữa, bắt đầu chơi xe điều khiển từ xa, điều khiển cần lái để đâm vào xe của nhau, ngồi dưới đất cười khanh khách. Thẩm Thư Lan đang cầm túi mới chụp ảnh tự sướng, không ngừng nói: "Anh à, em yêu anh nhất!" Nhưng khi thấy ánh mắt của chị cả nhìn qua, ai kia lập tức co rúm lại, đổi thành "Chị ơi, em yêu chị hơn!"
Chăm sóc đám cây cảnh xong, ba Thẩm ngồi xuống sofa hút thuốc, nhìn quanh rồi muốn tìm một người "may mắn" để chơi cờ với mình. Anh con rể, người hay bị chọn chơi cờ với ba vợ theo phản xạ giật mình, lập tức cầm lấy vợt cầu lông bên cạnh ra hiệu cho Thẩm Thư Lâm: "Chơi vài ván không?"
Người đàn ông lập tức đứng dậy: "Đi." Anh cũng chẳng muốn ngày Tết mà phải động não nước cờ. Thấy con trai và con rể chạy trốn ra ngoài sân, ba Thẩm hừ một tiếng: "Toàn mấy đứa thỏ đế." Đoạn, ông lại dịu giọng rủ rê Thẩm Thư Lan: "Lan Lan, lại đây, ba dạy con chơi cờ."
Thẩm Thư Lan lập tức méo mặt khổ sở: "Ba à, tha cho con đi. Con còn phải chỉnh ảnh đăng lên mạng nữa."
Ông Thẩm vốn cưng chiều cô con gái út nhất nhà nên không ép buộc, chỉ nói: "Vậy con đi gọi anh hai và anh rể vào chơi cờ với ba."
Thẩm Thư Lan đồng ý ngay, nhưng khi ra sân sau lại ngồi xuống ghế mây, nhìn hai người đánh cầu lông. Anh rể là giáo viên thể dục ở đại học, chuyên dạy cầu lông, những cú đánh vừa nhanh vừa chuẩn xác. Thẩm Thư Lâm cũng không thua kém. Hai người đã đánh qua lại hàng chục lượt mà cầu vẫn chưa rơi xuống.
Thẩm Thư Lan ở bên cạnh hô lớn: "Anh à——nói thật đi, có phải anh có bạn gái... à đâu, bạn trai rồi không? Chưa kể lại là một người có gu thẩm mỹ nữa chứ? Em biết ngay mà, sao anh có thể chọn được chiếc túi đẹp như vậy, hoàn toàn chẳng giống phong cách của anh chút nào. Chắc chắn có gì mờ ám ở đây!"
Thẩm Thư Lâm đỡ thêm khoảng mười cú nữa, rồi khi một quả cầu sượt lưới bay ngang qua, anh không đỡ được. Người đàn ông bước tới nhặt cầu lên, ánh mắt lướt qua những chậu lan chậu trúc xinh đẹp trong sân, lại nghĩ đến bức tranh "Đuổi Đông," cùng những ngọn đèn sáng rực trên mặt đất.
Bình luận