Chương 19: 19
Editor: Kally, Thỏ Chê Rau.
======
Ánh trăng mềm mại phủ lên khoảng không giữa hai người. Khương Nhất Nguyên đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích.
Sau khi nói hai từ đó, Thẩm Thư Lâm không nhìn cậu nữa, chỉ châm một điếu thuốc rồi chậm rãi hút. Nhưng chỉ cần một ánh nhìn, Khương Nhất Nguyên đã biết bản thân bị nhìn thấu.
Cậu đứng ngẩn tại chỗ. Yếu đuối, tổn thương và lạc lối là kẻ thù của một chàng trai trẻ. Cậu thà che giấu, chịu đựng những vết thương trong lòng, dẫu đau đớn tới mức thịt nát xương tan cũng không muốn để ai khác phát hiện.
Huống chi, "ai khác" này lại chẳng phải người ngoài. Cho dù cảnh tượng thảm hại, bất lực ấy bị cả thế giới chiêm ngưỡng, cậu vẫn muốn giữ lại chút thể diện trước người ấy.
Phản ứng đầu tiên của Khương Nhất Nguyên là muốn chạy trốn. Bàn tay sau lưng thoáng siết chặt. Cậu nhìn ra xa, nơi điểm cuối con đường nhựa thẳng tắp nối liền với chân trời. Một giờ trước, cậu đã đi một quãng đường rất dài để đến đây.
Khương Nhất Nguyên muốn gặp Thẩm Thư Lâm, từ năm ngoái cho đến năm nay.
Người đàn ông hút hết một điếu, lại châm thêm một điếu khác, chỉ rít một hơi rồi hỏi: "Hút không?"
Thanh niên cụp mắt nhìn điếu thuốc chìa ra trước mặt lẫn bàn tay đang cầm nó, cũng chính bàn tay ấy từng nhẹ nhàng vuốt ve hình xăm của cậu, dịu dàng mà vững chãi.
Cậu bước tới nhận lấy điếu thuốc. Khói thuốc chìm vào phổi rồi từ từ thở ra, cậu thấy bản thân bình tĩnh lại đôi chút, kéo cửa xe rồi ngồi vào trong.
Xe lăn bánh chầm chậm, tốc độ chỉ khoảng 10 hoặc 15, không giống như đang vội vã mà như đang dạo bước cùng ánh trăng.
Ai kia đã chuẩn bị tâm lý đón nhận những câu hỏi từ đối phương, nhưng người nọ chẳng hỏi gì, cũng không nói gì. Cửa sổ xe mở toang, gió nhẹ lùa vào cùng ánh trăng, chỉ có sự im lặng hòa trong tiếng gió.
Đi được một đoạn, Khương Nhất Nguyên không chịu nổi nữa, nghiêng đầu nhìn người bên cạnh. Gương mặt Thẩm Thư Lâm vẫn bình thản, ánh trăng chiếu lên phần xương hàm rõ nét.
"Anh ơi." Cậu khẽ gọi.
"Ừ?"
"Anh..." Khương Nhất Nguyên muốn hỏi tại sao anh không hỏi gì cả, nhưng rồi lại kìm được, chỉ nói. "Tối nay anh có uống rượu không?"
"Chẳng phải em vừa nếm thử đó sao?"
Khương Nhất Nguyên bật cười. Lúc đó tâm trạng rối bời, đầu lưỡi chẳng nếm được gì. Cậu nhìn đôi môi mỏng hơi mím lại của đối phương, không kiềm chế được mà đưa ngón tay chạm lên.
Chiếc xe vốn đã chạy rất chậm giờ dừng hẳn lại.
Thẩm Thư Lâm nghiêng đầu, để ngón tay của Khương Nhất Nguyên lướt qua môi mình rồi hơi hé miệng, mặc nó trượt vào trong. Kế tiếp, người đàn ông ngậm lấy ngón tay đó, cắn thật nhẹ vào đốt ngón.
Đầu ngón tay tê dại nóng rát. Khương Nhất Nguyên rút tay về, đưa lên miệng nếm thử: "Ừm, có mùi rượu thật."
"Đã uống nước mật ong rồi."
Bình luận