Chương 22: 22
Editor: Kally, Thỏ Chê Rau.
======
Một giờ sau, cửa phòng chờ VIP bất ngờ bị đẩy mạnh, Khương Nhất Nguyên chạy vào như một cơn lốc, chống gối thở dốc: "Trời ơi, anh..."
Thẩm Thư Lâm không ngẩng đầu, chỉ gấp tạp chí lại đặt sang một bên: "Vội gì chứ."
Khương Nhất Nguyên lấy lại nhịp thở, cười đáp: "Sợ anh chạy mất thôi."
Ai kia cười khì khì bước tới, đặt tay lên vai Thẩm Thư Lâm rồi hôn chụt một cái lên trán anh, để lại một vệt nước bọt rõ rệt: "Nhớ cục cưng chết đi được!"
Thẩm Thư Lâm nhíu mày lau vết nước trên trán: "Không có phép tắc gì cả."
Khương Nhất Nguyên ngồi xuống bên cạnh, tay chân bắt đầu táy máy. Đầu tiên nắm lấy cổ tay đối phương, mân mê lòng bàn tay và ngón tay: "Chúng mình không gặp nhau những 2 tuần rồi, thế mà cưng cũng keo kiệt một nụ hôn với em. Anh bận quá, sắp sửa thành yêu xa mất thôi..."
Thẩm Thư Lâm không rút tay về, chỉ lặng lẽ nhìn đối phương: "Em cũng bận."
"Thì đúng thế... nhưng dạo này đỡ hơn. Sáng nay em đã chốt xong báo cáo đề tài, từ giờ nhẹ bớt rồi." Khương Nhất Nguyên dùng đầu ngón tay vẽ theo đường chỉ tay của đối phương, lại hỏi tiếp: "Anh uống hoa sắn dây* em gửi chưa?"
(Chú thích: 葛花 là hoa của cây Kư (Pueraria lobata), còn được biết đến với tên gọi khác là hoa sắn dây. Cây Kư là một loại dây leo, có nguồn gốc từ Đông Á. Hoa có màu tím nhạt hoặc hồng, mọc thành chùm. Trong y học cổ truyền Trung Quốc, nó là một vị thuốc có tác dụng giải độc, giải rượu và hỗ trợ điều trị một số bệnh.)
"Đó là em gửi sao?"
Nửa tháng trước, có một bưu kiện gửi đến công ty, người gửi chỉ điền tên của cửa hàng, bên trong là một loại hoa khô có hương thảo dược thoang thoảng. Người đàn ông không đặt hàng online, cũng không biết ai gửi nên chỉ để sang một bên.
"Đúng vậy." Khương Nhất Nguyên gãi đầu. "Em thấy trên mạng nói hoa sắn dây giúp giải rượu, đầu óc tỉnh táo, khá tốt cho dạ dày. Dạo này anh phải đi xã giao nhiều, thiết nghĩ lót dạ một cốc ấy trước khi uống rượu thì tốt hơn nên em đã đặt online rồi gửi thẳng đến công ty anh."
"Em không nói với tôi." Anh cũng không biết đó là hoa sắn dây, cứ nghĩ là ai đó gửi nhầm.
"Mấy lần định nhắc mà bận quá quên mất, giờ gặp nhau mới nhớ ra." Khương Nhất Nguyên nhìn đối phương, đoạn than phiền: "Khó khăn lắm hai đứa mới rảnh rỗi, anh đi chơi mà chẳng dẫn em theo. Anh à, anh ác quá."
Thẩm Thư Lâm khép tay lại, nắm lấy những ngón tay đang nghịch ngợm của thanh niên. Khương Nhất Nguyên cong ngón tay, tiếp tục gãi gãi trong lòng bàn tay anh. Hai người mắt chạm mắt, nhưng động tác tay trong tay vẫn không ngừng dừng lại, chẳng thanh chẳng tức nhưng đầy tình tứ.
"Anh Thẩm." Giọng nói của nhân viên tiếp tân VIP cắt ngang bầu không khí mờ ám. "Chuyến bay sẽ cất cánh sau 20 phút nữa, mời anh theo tôi đến cổng VIP."
Thẩm Thư Lâm khẽ gật đầu rồi từ tốn buông tay ra, nhưng Khương Nhất Nguyên lại không chịu. Ngón tay chen vào giữa các kẽ tay, mười ngón đan chặt vào nhau.
Bình luận