Chương 23: 23
Editor: Kally, Thỏ Chê Rau.
Note: Hai editor cũng uống trà nhưng mà là trà sữa Phúc Long, kiến thức về trà đạo lẫn các loại trà khác bằng 0. Xin phiên phiến nếu chúng tôi có chú thích sai hoặc dịch sai tên loại trà.
======
Hôm sau là một ngày đẹp trời. Ánh nắng ấm áp tràn ngập khắp nơi, quá thích hợp để lên núi. Sau khi ăn sáng xong, hai người thuê một chiếc xe từ trong thành phố đi đến thị trấn.
Trước tiết Thanh Minh chính là thời điểm những lứa trà xuân đầu tiên ra đời, khách trà từ khắp nơi đổ về khiến cả Vân Nam chật cứng người. Ai nấy đều muốn tranh thủ thưởng thức những chén trà xuân thượng hạng. Trên chiếc xe van 7 chỗ, ngoài họ ra còn có hai vị khách khác.
Vừa lên xe, Khương Nhất Nguyên đã kéo Thẩm Thư Lâm ngồi vào hàng ghế sau cùng.
Sau một đêm, dường như ai kia đã hiểu ra điều gì đó từ thái độ của Thẩm Thư Lâm. Lúc này cậu cười tươi roi rói, miệng hỏi liên hồi: "Anh này, có phải anh giận em dạo này không đến tìm anh đúng không?"
Đối phương chẳng nói chẳng rằng cứ thế ra sân bay, định tự mình đến Vân Nam. Khi thấy cậu đuổi kịp đến nơi, thái độ vẫn lạnh nhạt như vậy. Dù bình thường cũng thế, nhưng thanh niên vẫn phân biệt được lạnh nhạt có chủ ý và không có chủ ý. Huống chi, đêm xuân tốt đẹp tối qua lại bị từ chối thẳng thừng. Nói là vì cậu đã nói lời thô tục, nhưng thật lòng cảm thấy lý do không chỉ đơn giản như vậy.
Dù có vô tư đến đâu, lúc này Khương Nhất Nguyên cũng đã kịp nhận ra vấn đề.
Nghe câu hỏi, Thẩm Thư Lâm nhìn người bên cạnh: "Sao lại nghĩ thế?"
Khương Nhất Nguyên cười hì hì: "Anh ơi, dạo này em thật sự bị bận quá. Có phải anh nghĩ em thờ ơ với anh không? Đừng nghĩ vậy nha, người ta thích anh còn không hết nữa là. Giờ mọi việc đâu vào đấy rồi, tối nào em cũng đến tìm anh được không? Em chỉ muốn ngày nào cũng được gặp anh thôi."
Thẩm Thư Lâm cười một tiếng, dịu dàng đáp: "Em là người lớn, sau này sẽ còn nhiều việc phải lo. Cần lập kế hoạch cho tốt, làm mọi việc từng bước một, phân rõ trình tự, đừng rối khi bận rộn."
Ánh nắng thật đẹp, chuyến đi vui vẻ, còn giọng nói của người yêu thì bình thản, không vội vàng. Nghe những lời nhắc nhở ấm áp kia, Khương Nhất Nguyên vui như mở cờ trong lòng: "Vâng. Em biết rồi, anh."
Phát hiện tâm trạng đối phương đang tốt, thanh niên tranh thủ ghé sát hỏi: "Anh à, bao giờ mới chịu ngủ với em đây? Em đã chuẩn bị cả một ba lô bao cao su đầy ự, nếu không dùng hết trước khi về thành phố A thì chẳng phải quá xấu hổ sao?"
Thẩm Thư Lâm gần như bị mấy lời dở hơi này làm cho bật cười: "Xấu hổ?"
"Nửa tháng không gặp mà còn không dùng hết chỗ ấy... Nếu không phải anh không được thì chính là em không được. Mặc kệ là ai, chẳng phải đều xấu hổ như nhau sao?"
"..." Thẩm Thư Lâm không thèm để ý, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Chiếc xe rời khỏi khu đô thị, tiến dần về phía thị trấn, cảnh sắc càng lúc càng thưa thớt.
Bình luận