Chương 27: 27

Editor: Kally, Thỏ Chê Rau.

======

Trong sân, những bông hoa nghênh xuân đã bắt đầu héo tàn, phảng phất một cảm giác hơi tàn úa u buồn.

Thẩm Thư Lâm đứng yên tại chỗ rít một điếu thuốc. Chiếc đèn lồng tre treo dưới đất tỏa ánh sáng mờ ảo, kết hợp với luồng sáng rực rỡ của đèn ở lối vào làm mắt anh mờ đi.

Người đàn ông tắt đèn ngoài, vừa định đóng cửa lại thì chợt thấy một góc áo đằng sau hàng rào ngọc.

Anh không nói gì, cũng không dừng lại, chỉ để hé cửa rồi quay người lên lầu. Sau khi thay đồ, lúc bước xuống lầu thì đã thấy một chàng trai trẻ đứng cúi đầu ủ rũ ở lối vào.

Thẩm Thư Lâm lấy hai lon bia từ tủ lạnh, hỏi: "Muốn uống không?"

Khương Nhất Nguyên nhìn ai kia với ánh mắt phức tạp, chậm rãi bước tới nhận lấy lon bia, bật nắp rồi uống một hơi hết nửa lon.

Người đàn ông ngồi xuống sofa, nhấp một ngụm bia, hỏi: "Bình tĩnh lại chưa?"

Uống xong, Khương Nhất Nguyên bóp mạnh lon bia đến mức bẹp dúm rồi ném chính xác vào thùng rác cách đó vài mét. Cậu ngồi bệt xuống sàn, tựa lưng vào sofa bực bội vò đầu.

"Mỗi lần đi ngang chỗ hoa dạ lý hương kia, hễ ngửi thấy mùi đó là em lại nghĩ đến anh." Khương Nhất Nguyên ngập ngừng lên tiếng, thanh âm pha chút buồn bã. "Em nghĩ đến cảnh anh làm việc tới khuya mỗi ngày rồi lại một mình lái xe về nhà, đi qua con đường đó... mùi dạ lý hương này thật cô đơn."

Một bàn tay đặt lên vai cậu, khẽ bóp nhẹ. Ngón tay mang theo chút hơi lạnh từ lon bia khiến Khương Nhất Nguyên khẽ rùng mình, nắm chặt lấy bàn tay ấy. Thanh niên vẫn ngồi dưới đất không chịu đứng dậy, chỉ dịch lại gần rồi gục đầu lên đầu gối Thẩm Thư Lâm.

"Anh ơi, em ghen tị lắm..." Khương Nhất Nguyên ôm chầm lấy chân người đàn ông, bộ dạng tủi thân vô cùng. "Đã tan làm rồi, sao anh không để em ở bên cạnh mà lại dẫn người đàn ông khác về nhà? Em vừa tan học là chạy ngay đến đây, đợi anh lâu lắm luôn."

Thẩm Thư Lâm cúi đầu nhìn cậu. Ánh mắt của chàng trai trẻ ngổn ngang ghen tị, sáng rực, giống hệt cái đêm trong khách sạn ở thành phố C.

Thấy đối phương im lặng một lúc lâu, Khương Nhất Nguyên há miệng ngoạm một nhát vào chân anh, vừa cắn vừa dùng ánh mắt biểu lộ sự ấm ức.

Thẩm Thư Lâm cúi đầu, dùng đốt ngón tay nâng cằm người nọ. "Sao lại biến thành cún con thế này?"

Khương Nhất Nguyên nắm lấy tay anh rồi cắn tiếp, như thể muốn nói rằng nếu chưa giải thích rõ ràng thì nhất quyết không "buông" môi. Ánh mắt ấy như đao như kiếm, lại như ngọn lửa âm ỷ quyết nắm giữ anh không rời.

Thẩm Thư Lâm mở lời: "Lâm Tây Tuân là thư ký, cũng là bạn tôi quen từ hồi du học ở nước ngoài. Hôm nay tôi đưa cậu ta đi thăm mẹ, cho nên tiện đường đưa tôi về."

Rồi anh lại tiếp lời: "Tôi nói vậy, em có chấp nhận được không?" Dù là câu hỏi, giọng điệu lại bình đạm, chẳng hề có ý chờ đợi đối phương trả lời.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...