Chương 34: 34

Editor: Thỏ Chê Rau, Kally.

======

Sáng hôm sau, Khương Nhất Nguyên thức giấc trong ký túc xá, đầu óc trống rỗng sau cơn say. Cậu ngồi dậy, lờ mờ nhớ rằng đêm qua đã xảy ra một chuyện rất quan trọng nhưng nhất thời chưa thể nghĩ ra được.

Vừa rút điện thoại định nhắn tin cho Thẩm Thư Lâm như thường lệ, đầu ngón tay bỗng khựng lại, mọi chuyện đêm qua chợt hiện về rõ mồn một.

"Chúng ta chỉ có thể đi đến đây thôi." Giọng người đàn ông dịu dàng lại ẩn chứa nét quyết đoán.

Vốn cậu đã lường trước được kết cục này. Thế nhưng, bất kể từng mường tượng trong lòng vô số lần cũng không thể sánh với cảm giác khi nghe trực tiếp những lời nói ấy. Cậu điên cuồng lao tới hôn, cắn mút, ôm chặt, nhưng lại nghiến chặt răng, không thốt ra nổi một lời van xin.

Họ đã chia tay rồi.

Khương Nhất Nguyên từ từ hạ điện thoại xuống.

Trình tự sinh hoạt vẫn như bình thường: Rời giường, rửa mặt, thay quần áo rồi thu dọn vài thứ, chuẩn bị đi đến phòng vẽ. Vẻ mặt thanh niên không khác gì thường ngày, tai nghe loáng thoáng mấy người bạn cùng phòng đang trò chuyện, bước chân bỗng sững lại: "Gì cơ?"

Một người bạn nhìn ai kia với ánh mắt kỳ lạ: "Email ấy, mày chưa xem thông báo của ban cố vấn à?"

"Email gì?"

"Cố vấn yêu cầu điền cái link gì đấy để hoàn thiện thông tin học vụ, đã gửi hết vào email sinh viên của mọi người rồi." Bạn cùng phòng đáp. "Mau làm đi, trong hôm nay phải hoàn thành."

Email sinh viên...

Khương Nhất Nguyên không nói gì ngồi lại trước bàn, mở laptop rồi đăng nhập vào trang web của trường. Các ngón tay cậu lướt nhanh, lội qua rất nhiều tin tức và thông báo, cuối cùng cũng tìm thấy email của mình rồi đăng nhập.

Trong hòm thư có một email chưa đọc từ hơn bốn tháng trước.

Cậu bấm vào, nội dung rất đơn giản, chỉ vỏn vẹn một câu thơ với mười sáu chữ.

"Từ đây chẳng còn thiết tha yêu đêm đẹp, mặc cho trăng sáng soi lầu Tây*."

(Chú thích: Nguyên văn "从此无心爱良夜,任他明月下西楼" (Tòng thử vô tâm ái lương dạ, Nhậm tha minh nguyệt hạ tây lâu). Đây là hai câu thơ trích từ bài 《寄人》(Gửi người) của nhà thơ Trương Bột thời Vãn Đường. Ý thơ thể hiện nỗi sầu muộn, cô đơn sau khi chia ly, từ nay không còn lòng dạ nào thưởng thức đêm đẹp, mặc cho trăng sáng cứ thế lặn về phía tây.)

Phần chữ ký bên dưới ghi tên người gửi, địa chỉ công ty, số fax, tất cả đều do hệ thống email của công ty tự động tạo. Chỉ có một câu ngắn gọn do chủ nhân email tự đặt ở góc dưới bên phải màn hình, vỏn vẹn bốn chữ "Thuận tụng thi kỳ*".

(Chú thích: Nguyên văn "顺颂时祺". Đây là một lời chúc trang trọng, thường dùng ở cuối thư từ, có nghĩa là "Kính chúc vạn sự trong thời điểm hiện tại đều tốt lành, may mắn".)

Khương Nhất Nguyên tra cứu câu thơ đó, rất nhiều kết quả hiện ra. Cậu nhấp vào xem từng cái một, lại đọc phần chú thích một lúc lâu trên một trang web về thơ văn cổ, mãi mới hiểu được ý thơ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...