Chương 37: 37

Editor: Thỏ Chê Rau, Kally.

======

Mùng sáu Tết, tại làng Băng Đảo, thị trấn Mãnh Khố.

Lão Ngô ngậm tẩu thuốc, cười híp mắt nhìn chàng trai trẻ đang quét phân gà trong sân: "Có ở đây lỳ lợm với ông già này cũng vô ích thôi. Đừng phí sức nữa, mau về nhà với ba mẹ đi."

Khương Nhất Nguyên mặt không đổi sắc, thản nhiên đặt chổi và đồ hốt rác sang một bên rồi lại bưng chậu thức ăn cho gà trên bàn lên rắc một vòng cám xuống đất. Ngay lập tức, cả đàn gà trong sân "cục cục cục" chạy ào đến mổ mồi.

Lần đầu tiên quét phân gà, cậu đã buồn nôn đến mức quét xong phải ra suối rửa tay hơn 10 phút, suýt nữa thì chà tróc cả da tay, cuối cùng bị lão Ngô cười cho một trận không thương tiếc.

Cậu nói: "Cứ cho cháu thử xem sao, dù sao ông cô đơn, cháu cũng cô đơn, cho cháu thuê một gian phòng thì có sao đâu. Cháu còn có thể giúp ông nhặt củi nhóm lửa nữa." Mấy ngày nay, lão Ngô đều cho cậu ăn một bữa trưa, mà cậu cũng đã học được cách nhóm lửa ra dáng ra hình.

"Ai cô đơn? Cậu cô đơn thì có, đừng có lôi cả ông đây vào." Lão Ngô cười khẩy. "Lão già đây sống vui vẻ lắm nhé, rảnh rỗi lại đi hết quả đồi này đến quả đồi khác thăm nhà hàng xóm uống trà, cuộc sống thoải mái vô cùng."

Ông lại nói: "Được rồi, đi mau đi, kẻo lát nữa trời tối bây giờ."

Khương Nhất Nguyên đặt chậu thức ăn xuống, kéo một thùng nước từ giếng trong sân lên rửa sạch tay. Cậu đáp vỏn vẹn một câu "mai gặp lại" rồi dứt khoát trèo qua hàng rào tre đi xuống núi.

Mấy ngày nay Khương Nhất Nguyên đều trọ tại một nhà nghỉ nhỏ dưới chân núi. Mỗi buổi sáng khi trời còn chưa tỏ, cậu lại đi bộ lên núi một mình, mang theo cả sương sớm và hơi lạnh. Có những lúc đường đi lầy lội trơn trượt, thanh niên cũng không dùng cành cây để làm gậy chống, chỉ lẳng lặng bước đi, ngã thì cứ ngã thôi.

Đến trưa cậu sẽ có mặt ở nhà lão Ngô cho gà ăn, quét phân, đặt bó củi nhặt được trên đường cạnh bếp lò rồi ngồi xổm xuống đất nhóm lửa. Ăn cơm xong, ông lão lại đuổi cậu, giục cậu mau về nhà. Cậu lại cứ thế lỳ lợm như cũ.

Trước khi mặt trời lặn, cậu lại xuống núi một mình. Con đường rất dài, một chuyến đi về mất trọn cả ngày từ lúc trời sáng đến khi tối mịt. Đôi khi ngẩng đầu lên sẽ thấy vầng dương đỏ rực, ráng chiều đang từ từ chìm xuống dưới đường chân trời, và rồi khu rừng chỉ còn lại bóng tối cùng giá lạnh.

Lão Ngô định đưa cho cậu một chiếc đèn lồng tre, nhưng cậu không nhận. Thanh niên sẽ lại nhớ đến hai chiếc đèn lồng tre khác treo trên tay lái xe máy đung đưa theo gió như hai vì sao sáng trong đêm đen. Còn có chiếc đèn đặt trên bậc thềm hiên nhà, cùng cả chiếc đèn nằm giữa những khóm hoa ở sân vườn.

Khương Nhất Nguyên chẳng dám nghĩ thêm nữa, bởi nó sẽ giết chết cậu mất.

Hôm nay trời tối sớm, Khương Nhất Nguyên kéo chặt khóa áo, đút hai tay vào túi rồi thong thả bước xuống núi. Mới đi được vài trăm mét, cậu đã nghe thấy tiếng gọi mơ hồ. Tiếng gọi bị gió cuốn đi, đứt quãng vọng lại lúc có lúc không.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...