Chương 38: 38

Editor: Thỏ Chê Rau, Kally.

======

Vào tháng Ba, cả ngọn núi bắt đầu xanh mướt, những búp lá non tơ tươi mới đã nhú lên trên cây trà. Từ ngày dâng tách trà bái sư và gọi một tiếng "sư phụ", đến nay đã hơn hai mươi ngày.

Suốt hơn hai mươi ngày này, Khương Nhất Nguyên ngày nào cũng dậy sớm. Đầu tiên vào rừng nhặt một gùi củi chất đầy bên cạnh bếp đất. Sau đó, cậu kéo nước từ giếng để tưới rau, rải cám cho gà ăn, rồi quét dọn sân vườn. Buổi trưa sau khi ăn xong, lão Ngô dạy cậu cách leo cây. Nhờ đôi chân vừa dài lại khỏe mà cậu học rất nhanh, chỉ sau vài ngày đã có thể leo lên trèo xuống thoăn thoắt như một con khỉ.

Cái chân gãy của lão Ngô lành rất nhanh. Sau khi đi tháo tấm nẹp và thay thuốc ở ngọn núi kế bên, lão lại có thể đi lại thoăn thoắt như trước. Mỗi sáng, lão đều xách một giỏ tre nhỏ vào rừng hái nấm. Nấm dại đầu xuân tươi ngon vô cùng, hội tụ tinh hoa của trời đất bốn mùa, là một món quà mà không một loại thực phẩm chế biến nhân tạo nào có thể sánh bằng.

Trước khi mặt trời lặn mỗi ngày, Khương Nhất Nguyên sẽ men theo con đường núi đi xuống. Cậu đi một mình, tay đút túi, chậm rãi dạo bước trên con đường gập ghềnh khúc khuỷu. Cậu đi xuống chân núi, rồi lại quay ngược trở về. Cậu đã quá quen với đường núi vào ban đêm nên chẳng cần đèn lồng tre soi lối nữa.

Một chuyến đi như vậy mất khoảng bốn, năm giờ, buổi chiều xuất phát, khi quay về thì đã khuya. Dưới ánh trăng sáng, thanh niên khẽ đẩy hàng rào tre, bước qua đám gà đang ngủ say, đi ngang qua cửa sổ nơi có thể nghe rõ tiếng ngáy to của lão Ngô rồi trở về căn phòng đơn sơ của mình và đi ngủ.

Cậu cần đi hết một lượt con đường núi mỗi ngày để tiêu hao khoảng thời gian rảnh rỗi quá nhiều.

Có những lúc không ngủ được, Khương Nhất Nguyên sẽ leo lên cây, ngồi trên một cành cây mà thả hồn. Những lúc như thế, cậu lại thèm một điếu thuốc. Nhưng thuốc lá là thứ không thể nghĩ tới, chỉ một ý nghĩ thoáng qua cũng đủ giết chết cậu. Thế là Khương Nhất Nguyên đã mua rất nhiều kẹo bạc hà ở dưới núi, cứ hễ trèo lên cây là lại ngậm một viên.

Ở trên núi không có sóng, mọi người đều không sử dụng điện thoại di động, việc liên lạc chỉ dựa vào người hoặc xe máy. Mỗi ngày sau bữa ăn, những người ở các ngọn núi khác nhau sẽ cưỡi con xe cũ kỹ đi thăm bạn bè, tán gẫu dăm ba câu rồi uống trà.

Điện thoại của Khương Nhất Nguyên đã lâu không được bật. Chỉ có vào mỗi buổi chiều Chủ nhật, cậu mới mang theo điện thoại xuống núi trả lời vài tin nhắn và cuộc gọi. Cậu vẫn không kìm lòng được mà nhấn vào ảnh đại diện lẫn trang cá nhân của Thẩm Thư Lâm để xem mình có bị xóa kết bạn hay chưa. Cậu cũng không nhịn được lại đặt mua hoa sắn dây khô trên mạng và gửi đến văn phòng tổng giám đốc của tập đoàn Thẩm Thị.

Có lúc cậu cảm thấy những ngày tháng sống trên núi quá dài, quả thật vô cùng khó chịu, nhưng tin vui là lão Ngô đã bắt đầu dạy cậu về trà.

Sau khi chân lành, lão dẫn Khương Nhất Nguyên đi khắp các ngọn đồi để thưởng trà.

Khương Nhất Nguyên không thể nhận ra sự khác biệt. Tước đây cậu có thể cảm nhận được vị ngọt ngào của trà Băng Đảo, nhưng bây giờ khi uống lại nó, cậu chỉ thấy vị đắng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...