Chương 40: 40
Editor: Thỏ Chê Rau, Kally.
======
Kể từ khi chia tay vào đầu tháng 11 năm ngoái, hai người chưa gặp lại, cũng không nói chuyện qua mạng xã hội. Hơn bảy tháng đã trôi qua.
Khương Nhất Nguyên sững sờ nhìn người trước mặt, không kịp thốt nên lời.
Gương mặt người đàn ông vẫn đẹp trai cương nghị như xưa. Đường viền hàm sắc nét, duyên dáng mà cậu đã từng hôn không biết bao nhiêu lần. Cậu chẳng ngờ sẽ gặp anh ở đây, chỉ biết đứng đó ngây người tới nỗi quên mất phải nói gì.
Thẩm Thư Lâm quay đầu lại, cũng nhìn cậu. Hai người lặng lẽ nhìn nhau một lúc. Người đàn ông khẽ chau mày, trên trán đã rịn một tầng mồ hôi lạnh. Khương Nhất Nguyên bừng tỉnh, vội nhìn hàng ghế ở cuối hành lang rồi nói nhanh: "Anh qua đó ngồi đi."
Cậu đỡ Thẩm Thư Lâm ngồi xuống rồi đi lấy một ly nước ấm từ máy nước gần đó. Trong lúc lấy nước, cậu nhận ra bàn tay đang cầm cốc giấy của mình không ngừng run lên.
Sau khi đứng tại chỗ hít sâu mấy lần, Khương Nhất Nguyên mới xoay người, bưng cốc nước quay lại cạnh hàng ghế nói khẽ: "Anh ơi, uống chút nước đi."
Cuối cùng Thẩm Thư Lâm cũng mở miệng nói câu đầu tiên: "Cảm ơn."
Giọng anh hơi khàn. Khi nghe thanh âm ấy vang lên bên cạnh, Khương Nhất Nguyên lại run lên. Đã rất lâu, rất lâu rồi cậu chưa nghe thấy giọng nói này. Trong vô số đêm đã qua, nó đã từng kề bên tai cậu, khi thì nồng nàn mật ngọt, lúc lại trêu đùa thân mật.
Khương Nhất Nguyên cố ép mình bình tĩnh lại, cầm phiếu khám bệnh từ tay đối phương rồi hỏi: "Anh ơi, anh thấy không khỏe bao lâu rồi? Sao giờ mới đến bệnh viện? Có phải dạo này công việc bận rộn, phải đi xã giao nhiều không?"
Thẩm Thư Lâm nhấm nháp chút nước nóng xong thì thấy dễ chịu hơn một chút, chỉ đáp: "Không sao." Anh lại hỏi: "Vừa về à?"
"Vâng." Khương Nhất Nguyên nhận lấy ly nước còn lại một nửa rồi đặt lên bàn bên cạnh. Cậu lấy hết can đảm ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt đối phương.
Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, mọi lo lắng lẫn buồn bã đều tan biến. Bởi lẽ đôi mắt này vẫn quen thuộc như trước, vẫn dịu dàng, bình thản mang theo hơi ấm nhàn nhạt như ngày nào..
"À..." Khương Nhất Nguyên gãi đầu, không kìm được bật cười. Cậu cười chính mình vì sao lại lo lắng. Họ từng là một cặp thân thiết, quen thuộc đến vậy, cớ gì phải hồi hộp làm chi.
Thẩm Thư Lâm cũng khẽ cười: "Cười gì thế?"
"Không có gì, chỉ là... gặp lại anh... em thấy vui quá." Khương Nhất Nguyên trả lời, lặp lại một lần nữa, "Gặp lại anh, em thật sự rất vui."
Thẩm Thư Lâm nhìn cậu, không nói gì.
Khương Nhất Nguyên liếc bảng điện tử hiển thị số thứ tự lấy phim nội soi dạ dày. Số của Thẩm Thư Lâm còn cách ba người nữa, có lẽ phải đợi thêm khoảng 20 phút. Cậu nửa muốn nói thêm gì đó, nhưng lại không thể để đối phương biết về cuộc sống nửa năm qua của mình, nên đành im lặng.
Bình luận