Chương 51: 51

Editor: Thỏ Chê Rau, Kally.

======

Trời đã sáng hẳn. Ánh nắng cuối xuân phủ lên bức tường trắng, mạ một lớp vàng óng lấp lánh lên những đóa hồng trên tường.

Sau một đêm nồng nhiệt, cơ thể cả hai vừa mệt mỏi lại nhạy cảm. Họ nép vào nhau dưới lớp chăn, mỗi khi da thịt chạm vào đối phương lại bất chợt dấy lên một luồng điện xẹt ngang.

Thẩm Thư Lâm buồn ngủ rũ rượi, đã thiếp đi mấy lần nhưng lại bị bàn tay nghịch ngợm của Khương Nhất Nguyên đánh thức. Sau vài lần như vậy, anh bắt lấy cái tay không yên phận kia rồi bóp nhẹ một cái: "Được rồi, ngủ đi."

Khương Nhất Nguyên đang ở độ tuổi sung mãn nhất, lại  mới trải qua cuộc trùng phùng sau bao ngày xa cách nên vẫn còn hưng phấn bừng bừng, làm sao mà ngủ được. Đôi mắt cậu sáng rực như bóng đèn 200 oát, miệng thì líu ríu không ngừng, cứ nhai đi nhai lại mấy chuyện cũ.

"Anh ơi, hồi giao thừa năm ngoái sao anh không nghe máy của em?" Ai kia rì rầm sát bên tai Thẩm Thư Lâm. "Em đã quanh quẩn trước cổng nhà anh rất nhiều lần, chỉ thấy đèn trong nhà sáng. Đợi đến đúng 12 giờ, em đã gọi cho anh."

Đêm Giao thừa năm ngoái, cậu đã mua vé máy bay đi Vân Nam, sau đó kéo vali bắt xe đến khu biệt thự ngoại ô, cứ đi tới đi lui hết vòng này đến vòng khác.

Lúc ấy, cậu đang cố tình tự làm khổ mình để xoa dịu nỗi đau còn sâu sắc hơn trong lòng. Khi ấy, nỗi khổ đối với cậu chính là một cách giải thoát. Nhưng bây giờ họ đã làm lành, Khương Nhất Nguyên lại giống như một chú chó đi lạc tìm được đường về, vừa vẫy đuôi làm nũng với chủ vừa kể lể những gian truân đã phải chịu đựng trong thời gian xa cách.

Thẩm Thư Lâm đáp: "Điện thoại để chế độ im lặng."

Nghe vậy, Khương Nhất Nguyên vui hẳn lên: "Vậy là anh không cố tình không nghe máy à?"

Thẩm Thư Lâm khép hờ mắt, đáp: "Tại sao tôi phải cố ý không nghe máy của em?"

Khương Nhất Nguyên càng vui hơn, nhưng một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu khiến cậu lập tức cảnh giác: "Vậy là người khác gọi tới sau khi chia tay thì anh cũng sẽ bắt máy sao?"

"Không biết." Thẩm Thư Lâm mệt đến không chịu nổi, đưa tay vỗ nhẹ eo đối phương. "Ngủ đi."

Trong lòng Khương Nhất Nguyên như có mèo cào chó liếm, làm sao chịu ngủ yên. Cậu thấy nếu cứ truy hỏi tiếp thì có vẻ không được chín chắn cho lắm, bèn đổi một góc độ khác để nói bóng nói gió: "Anh này, tháng Sáu năm ngoái lúc tụi mình gặp nhau ở bệnh viện ấy, khi em ở lại đợi anh truyền dịch, anh đã nghĩ gì thế? Có phải anh nghĩ người mới không bằng người cũ, người già sao sánh bằng tuổi trẻ được đúng không? Anh nghĩ xem, anh phải đến bệnh viện mà người yêu hiện tại còn không thèm đi cùng, vẫn phải để người yêu cũ là em chăm sóc, vẫn là em đây có ích nhất, nhỉ nhỉ nhỉ? Anh ơi, có phải anh đã nghĩ như vậy không?"

Thẩm Thư Lâm mở mắt, liếc ai kia một cái đầy lạnh lùng: "Tôi thì nghĩ sao em lại đen nhem nhẻm thế kia."

"..." Khương Nhất Nguyên buồn bực nhìn anh chằm chằm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...