Chương 52: 52
Editor: Thỏ Chê Rau, Kally.
======
Cả hai ở trong phòng trà suốt cả buổi chiều. Đến chạng vạng, nhân lúc cất hộp trà, Khương Nhất Nguyên đưa mắt quét nhanh qua cả bức tường đựng trà. Chiếc kệ gỗ hình tròn bên tay phải bày toàn là trà bánh, còn chiếc tủ sáu tầng bên trái thì đựng toàn những hộp trà màu đen giống hệt nhau, được dán nhãn ngay ngắn.
Khương Nhất Nguyên đã nhìn từng tầng một nhưng không thấy hộp thiếc nhỏ bị rỉ sét kia. Thanh niên nghi mình nhìn sót nên lặng lẽ kiểm tra lại thêm một lần nữa. Lần này cậu nhìn rất kỹ, nhưng vẫn không thấy đâu.
Thẩm Thư Lâm đang ngồi đọc sách trước bàn trà, thấy ai kia đứng ngây người trước tủ trà bèn hỏi: "Sao thế?"
Khương Nhất Nguyên quay người lại, có chút ngập ngừng hỏi: "Anh ơi, tất cả trà của anh đều ở đây à? Hay còn để lại ở công ty?"
Thẩm Thư Lâm nhìn cậu vài giây rồi gấp cuốn sách đang cầm trên tay lại, đứng dậy: "Đi thôi."
"Đi đâu ạ?" Khương Nhất Nguyên vội vàng theo sau.
"Đi tìm thứ em muốn tìm." Thẩm Thư Lâm nói theo kiểu nước đôi.
Khương Nhất Nguyên vui không tả nổi: "Anh! Sao anh biết em đang tìm cái gì? Hai chúng ta có đang nói về cùng một thứ không?"
"Vậy thì em đừng nói ra vội." Ra đến sân vườn, Thẩm Thư Lâm mở cửa xe ngồi vào ghế lái, mỉm cười nói, "Đi rồi sẽ biết."
Thẩm Thư Lâm trước tiên lái xe đến tập đoàn Thẩm thị. Trên đường đi, anh đã gọi cho trưởng phòng hậu cần. Khi xe đến dưới tòa nhà trụ sở, vị trưởng phòng đã đứng đợi sẵn, tay cầm một giỏ quà đựng trà được gói tinh xảo, một chiếc bút máy đắt tiền đựng trong hộp quà và một bộ tiền xu kỷ niệm bằng vàng ròng đủ các mệnh giá.
Khương Nhất Nguyên tò mò hỏi: "Anh ơi, chúng mình đi tặng quà ạ?"
Thẩm Thư Lâm bảo cậu ôm đống quà kia rồi kéo cửa kính xe lên, bắt đầu lái về hướng Bắc. Anh chỉ nói: "Đến nơi sẽ biết."
Khương Nhất Nguyên bị khơi gợi đến ngứa ngáy không chịu nổi, nóng lòng muốn biết liệu đôi bên có đang nghĩ về cùng một chuyện hay không. Một mặt, cậu hy vọng hai người thật sự tâm linh tương thông, mặt khác lại mong Thẩm Thư Lâm đoán sai. Như vậy, cậu có thể đường đường chính chính kéo anh lại kể khổ rồi nhân cơ hội đề nghị làm tình cả một đêm.
Mười mấy phút sau, xe chạy vào một khu dân cư cao cấp, dừng lại trước một tòa nhà ở phía tây.
Khương Nhất Nguyên xách theo đống quà, đi cùng Thẩm Thư Lâm vào thang máy. Trong lúc chờ thang xuống, Thẩm Thư Lâm nói: "Đưa tôi cầm bớt cho."
"Anh cầm cái này đi."
Khương Nhất Nguyên đưa hộp bút máy cho anh. Đó là một chiếc hộp hình chữ nhật nhỏ nhắn tinh xảo, bên trên thắt một chiếc nơ bằng ruy băng màu xanh đậm. Màu của dải ruy băng lại rất hợp với màu khuy măng sét của Thẩm Thư Lâm.
Người đàn ông cầm hộp bút máy, lại nhìn bộ tiền xu kỷ niệm và hộp trà quà mà Khương Nhất Nguyên đang xách, hỏi: "Nặng không em?"
Bình luận