Chương 53: 53

Editor: Thỏ Chê Rau, Kally.

======

Sau hai ngày cuối tuần ngắn ngủi, Thẩm Thư Lâm lại bắt đầu quay cuồng với công việc. Chuyến công tác nửa tháng đã dồn cả một núi việc chờ anh giải quyết.

Tám giờ sáng thứ Hai, sau khi Thẩm Thư Lâm sửa soạn xong xuôi và chuẩn bị ra khỏi cửa, Khương Nhất Nguyên đang ngủ trên giường bỗng giật mình ngồi bật dậy. Dù đầu óc hãy còn mơ màng, ai kia đã buột miệng theo phản xạ: "Anh ơi, đợi em xíu... Em đưa anh đến công ty."

Thẩm Thư Lâm liếc đồng hồ, trả lời gọn lỏn: "10 phút."

Khương Nhất Nguyên vội vàng rửa mặt, thay đồ với tốc độ chóng mặt. Đúng mười phút sau, hai người cùng rời khỏi nhà.

Bậc thềm gỗ dưới mái hiên đã cũ sờn, nhưng khi được bao phủ bởi đám cỏ xanh mướt rậm rạp lại mang một vẻ đẹp rất riêng. Khương Nhất Nguyên ngậm một cái quẩy chiên ngồi xổm trên bậc thềm nhìn ngắm, bỗng phát hiện nền đất ánh lên màu tím. Nhìn kỹ lại, thì ra đó là những cánh hoa tím vụn vặt dính chặt vào đất.

Thẩm Thư Lâm đã lái xe ra, hạ cửa kính xuống nói: "Đi thôi."

Khương Nhất Nguyên kéo cửa ghế phụ rồi ngồi vào. Chỉ trong mười mấy giây ngắn ngủi đó, cậu đã nhớ lại con đường quốc lộ 318 rực rỡ tự do cùng biển hoa tím trên vách đá.

Buổi sáng đường sá đông đúc. Trong lúc chờ đèn đỏ, Khương Nhất Nguyên đưa ly sữa đậu nành trong tay qua: "Uống một ngụm đi anh, sữa không đường đấy."

Thẩm Thư Lâm uống một ngụm sữa ngay trên tay thanh niên, nhưng từ chối cái quẩy: "Ngấy quá."

Khương Nhất Nguyên lại nghĩ về quốc lộ 318 của năm đó khi họ chậm rãi lái xe ngắm hoàng hôn, đón bình minh. Lúc đi ngang cánh đồng hoa tím ấy, cậu hái một vốc cánh hoa màu tím tặng cho người đàn ông, sau đó họ đã hôn nhau trong xe.

Những cánh hoa tím sau này không héo tàn mà bén rễ ngay trên nền đất dưới bậc thang gỗ, mãi mãi không bao giờ phai tàn, như thể bất tử vậy.

Chợt, chàng trai trẻ thủ thỉ với Thẩm Thư Lâm. "Anh ơi, em sẽ mãi mãi yêu anh."

Đèn đỏ chuyển xanh, người đàn ông nhấn ga, chiếc xe từ từ lăn bánh. Hai ngày nay anh đã nghe quá nhiều những lời như vậy, nghe đến mức miễn nhiễm rồi. Anh đáp: "Vì tôi không thích ăn quẩy chiên à?"

Khương Nhất Nguyên vui vẻ bật cười thành tiếng: "Gì chứ, kể cả anh có thích ăn thịt cá mập thì em vẫn cứ thích anh."

"Cảm ơn, nhưng tôi không có sở thích đó đâu."

Xe rẽ vào một khúc cua rồi dừng lại dưới tòa nhà Thẩm thị.

"Anh, khi nào tan làm thì nhắn tin trước cho em nhé. Em đến đón anh." Khương Nhất Nguyên chuyển sang ghế lái rồi thắt dây an toàn.

Bây giờ cậu không còn đi học nữa, nhưng cũng không định suốt ngày bám dính lấy Thẩm Thư Lâm như trước đây. Lần này cậu trở về vẫn chưa báo cho ba biết. Một khi đã nói ra, đó sẽ lúc cậu chính thức come out. Bây giờ đang là thời khắc tái ngộ sau bao ngày xa cách, cậu chỉ muốn được ở bên người yêu thêm một thời gian nữa, những chuyện khác để sau này hẵng tính.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...