Chương 55: 55

Editor: Thỏ Chê Rau, Kally.

======

Khương Nhất Nguyên vừa nài nỉ vừa kéo tay Thẩm Thư Lâm. Mười ngón tay đan xen vào nhau, không ngừng vuốt ve đầy trêu ghẹo. Vẻ mặt cậu tràn ngập  đáng thương, ra vẻ nếu người đàn ông không đồng ý thì ai kia sẽ treo cổ tự vẫn ngay và luôn.

Thẩm Thư Lâm suýt bị bạn trai nhỏ tuổi chọc cho bật cười đến nơi, khóe môi vừa cong lên một chút đã vội kìm nén lại. Anh mở khóa điện thoại rồi đưa qua: "Vậy em tự xóa đi."

Khương Nhất Nguyên không dám tin vào mắt mình, sau đó lại mừng rỡ như điên. Cậu nhận lấy điện thoại, lục tìm trong danh bạ lẫn WeChat mấy lượt nhưng vẫn không tìm thấy cái tên Hứa Bân đâu.

Cậu hỏi: "Anh, anh xóa từ lâu rồi à?"

Thẩm Thư Lâm vẫn ung dung uống trà, nghe vậy chỉ đáp: "Không nhớ nữa. Chắc là thư ký xóa mất rồi."

Khương Nhất Nguyên vui vẻ ra mặt: "Thư ký làm sao tự xóa được? Kể cả là thư ký xóa thì không có sự chỉ đạo của anh, họ cũng không dám làm đâu." 

"Về nhà thôi." Uống cạn ngụm trà cuối cùng, Thẩm Thư Lâm đứng dậy. "Đi chứ?"

Trên đường về, Khương Nhất Nguyên là người lái xe. Cậu vẫn đang trong cơn phấn khích, cứ luyên thuyên không ngừng suốt.

"Anh, lúc ở nước F anh gặp lại Hứa Bân à? Có phải hắn đã mách lẻo với anh từ khi ấy không? Em nhớ rồi, hồi triển lãm tranh anh vừa nghe điện thoại xong là đi luôn, có phải tên đó mặt dày mày dạn đuổi theo anh đến tận nước F không?"

"Ôi phiền thật chứ, nếu không phải tại hắn thì em đã có thể nói chuyện với anh nhiều hơn rồi..."

"À đúng rồi, lúc đó anh có ngạc nhiên lắm không? Không ngờ đến chứ gì, trà anh uống đều do em làm đấy, mua ha ha ha ha!"

"Sao anh còn  bỏ tiền ra mua tranh vậy. Chỉ cần anh nói một câu thôi, muốn bao nhiêu tranh em cũng vẽ cho anh hết!"

Thẩm Thư Lâm khoanh tay trước ngực, tựa lưng vào ghế, bị cái mỏ bên cạnh líu lo cho ong hết cả đầu, trầm giọng nhắc: "Tập trung lái xe đi."

Xe dừng lại trước đèn đỏ, Khương Nhất Nguyên đưa tay đặt lên đùi Thẩm Thư Lâm, trêu ghẹo mà bóp nhẹ một cái: "Anh ơi, sao anh lại tốt thế này."

Thẩm Thư Lâm lật tay lại, nắm lấy cổ tay đối phương, đang định nói gì đó thì bắt gặp đôi mắt kia, bao lời muốn nói bèn nghẹn lại nơi cổ họng.

Khi đã chấp nhận sự nhiệt tình và lãng mạn của một chàng trai trẻ, anh cũng phải chấp nhận cả sự lắm lời và phiền phức của cậu ấy.

Thẩm Thư Lâm khẽ thở dài, nhưng khóe môi đã thoáng một ý cười. Ngón tay anh lướt qua vệt đỏ trong lòng bàn tay đối phương, hỏi: "Còn đau không?"

"Không đau ạ." Khương Nhất Nguyên bắt lấy ngón tay anh, giọng điệu đầy vẻ hãnh diện. "Anh à, anh không nỡ xuống tay mạnh với em, đúng không?"

Đắc ý quá rồi, Thẩm Thư Lâm thầm nghĩ, vẫn không thể nuông chiều quá, bằng không sớm muộn gì cái đuôi cũng vểnh lên tận trời.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...