Chương 15: 15

Tác giả: Cố Cô Cô.
Biên tập: Angel Anette.
...

Chương 15: Bình minh và Hoàng hôn

Cảnh vật xa lạ nhìn lâu rồi cũng sẽ quen thuộc, màu trắng xóa của Thung lũng băng Burland nhìn quen rồi cũng sẽ cảm thấy thích nghi.

Cố tiểu thiếu gia bị mất quần cũng giống như một con cá mắc cạn mất đi linh hồn, cái lạnh từ nửa thân dưới khiến cậu không thể đứng ngoài trời tuyết quá lâu, liền run rẩy chui ngay vào lều.

Chiếc túi ngủ đã miễn cưỡng được sửa sang lại nhưng không thể tiếp tục dùng được nữa. Để giữ ấm, Cố Hi đành lấy hai miếng da bò Tây Tạng trên đỉnh lều xuống chồng lên nhau rồi trải ra dưới đất, sau đó lấy tấm chăn bông hoạt hình mà phản diện đã mang về ban đầu ra đắp lên chân.

"Lạnh quá..."

Cố Hi co quắp các ngón chân, nhìn lên bầu trời qua lớp vải trong suốt trên đỉnh lều.

Hai bên dãy núi của thung lũng băng là kết quả của việc tích tụ tuyết qua nhiều năm, khắp nơi trắng xóa. Những đám mây xen kẽ nhau sà xuống thấp gần sát vách núi, tạo ra ảo giác sương mù đang bao phủ.

Không biết có phải do ảo giác của Cố Hi vì không có quần hay là do vấn đề môi trường, rõ ràng sau khi làm vệ sinh cá nhân xong thì cậu cảm thấy thời tiết dường như càng lúc càng lạnh hơn. Đó là một sự thay đổi có thể cảm nhận được bằng da thịt, ngay cả những cơn gió ở xa cũng không còn nhẹ nhàng như mấy ngày trước nữa.

Khó khăn lắm cậu mới thích nghi được với thời tiết lạnh giá trong thung lũng băng, Cố Hi chưa từng nghĩ đến khả năng nhiệt độ sẽ đột ngột bị hạ xuống — bất kể việc giảm nhiệt có xảy ra hay không, giai đoạn nhày cậu hoàn toàn không có khả năng chống chọi với bão tuyết.

Cảm giác bất an trong lòng dâng lên, Cố Hi nhìn hai sinh vật sống còn lại cũng đang cư ngụ ở trong lều.

Bất kể là phản diện hay chim sẻ Deca cánh trắng, dường như cả hai đều rất bình tĩnh và an tường, hoàn toàn không có cảm giác cấp bách của động vật trước khi bão tuyết ập đến. Vậy nên, đây chỉ là suy đoán của riêng cậu thôi sao?

Cố Hi cẩn thận đè xuống nỗi lo lắng của mình, hít hít mũi và rụt chân sâu hơn vào chăn.

Sự khác biệt giữa có quần và không có quần là có bị gió lùa hay không. Lúc này Cố Hi cảm thấy bắp chân và bờ mông của mình sắp bị cái lạnh vù vù làm đóng băng thành chân giò hun khói và trái đào lạnh rồi.

Đúng lúc cậu chuẩn bị thò tay vào chăn xoa xoa làn da trên bắp chân cho đỡ lạnh, một nhánh chất lỏng đen tuyền lặng lẽ tiếp cận, dừng lại và lắc lư trong tầm tay của Cố Hi.

Cố Hi: ?

Cậu nhìn về phía phản diện, thấy đối phương đang kéo lê cơ thể chất nhầy của mình di chuyển đến gần.

Cố Hi: "Anh định làm gì đó?"

Khối chất nhầy màu đen không nói chuyện, chỉ tiếp tục tiến lại gần Cố Hi từng chút một, sau đó nhánh chất nhầy đang lưu chuyển cố gắng chui vào từ khe hở của tấm chăn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...