Chương 7: 7

Thật lâu sau, Chu thúc đi đến phía sau Dụ Hàn Mặc, thanh âm run rẩy khiến tâm Dụ Hàn Mặc vừa hơi chút bình tĩnh lại càng thêm đau. "Thiếu gia, Thần thiếu gia ngất đi rồi, vết thương của y cần băng bó......"

"Chu thúc, ông ra ngoài trước đi, vết thương ta sẽ xử lý. Trước khi ta đi ra ngoài không cho bất luận kẻ nào tiến vào."

"Thiếu gia, thân thể Thần thiếu gia đã chịu không nổi rồi, dù có trừng phạt khác cũng phải chờ y dưỡng khỏe thân thể a, thiếu gia......"

Dụ Hàn Mặc nhắm mắt lại, không để cảm xúc của bản thân lộ ra, thanh âm băng lãnh như cũ, lại mang theo một tia run rẩy. "Yên tâm đi Chu thúc, ta sẽ không làm khó y. Ông ra ngoài trước đi, làm theo lời ta."

Mắt thấy khuyên bảo không có hiệu quả, Chu thúc hơi hơi run xoay người, phảng phất trong nháy mắt thương lão mười năm, ngay cả thanh âm cũng toát ra một cỗ thê lương. "Thiếu gia, mặc kệ nói thế nào, Thần thiếu gia cũng là em trai cậu thương từ nhỏ tới lớn a, cậu..... không đau lòng sao?"

Mãi cho đến khi Chu thúc đóng cửa lại, Dụ Hàn Mặc mới mở mắt ra, bước nhanh qua, ôm Dụ Hàn Thần đang hôn mê. Trên mặt Dụ Hàn Thần một chút huyết sắc cũng không có, cho dù đang hôn mê mày cũng bởi vì thống khổ mà nhíu chặt, trong miệng thỉnh thoảng phát ra vài tiếng rên rỉ.

Dụ Hàn Mặc cẩn thận tránh đi miệng vết thương của y, gắt gao ôm y vào trong ngực. Thần nhi, rất đau có phải hay không? Thần nhi, làm gia chủ kỳ thật mệt chết đi, để anh đánh vỡ em có được không? như vậy em sẽ không lại có dục vọng, sẽ không tiếp tục thống khổ......

Vẫn qua thật lâu, Dụ Hàn Mặc rốt cục buông người trong lòng, đứng dậy cầm một lọ thuốc và băng gạc giúp Dụ Hàn Thần băng bó thật tốt miệng vết thương, sau đó cầm một ly nước lạnh, tránh đi miệng vết thương mà vẩy lên mặt Dụ Hàn Thần.

Nước lạnh kích thích thần kinh của Dụ Hàn Thần, khiến y mở mắt, nhưng không có tiêu cự, chỉ là mê mang nhìn phía trước, giống như không rõ bản thân ở nơi nào.

Dụ Hàn Mặc không có lên tiếng, chỉ là lại lấy một ly nước lạnh vẩy xuống. Thẳng đến hết ly thứ hai Dụ Hàn Thần mới khôi phục ý thức, ánh mắt chậm rãi có ánh sáng, nhìn chung quanh tìm kiếm một chút, cuối cùng dừng trên người Dụ Hàn Mặc.

"Gia chủ, Thần nhi biết sai lầm rồi, thỉnh gia chủ không nên tức giận, Thần nhi về sau sẽ không nhìn nữa ......"

Thanh âm suy yếu truyền đến tai Dụ Hàn Mặc, cũng không có gợi ra bao nhiêu phản ứng. Hắn chỉ là vuốt ve đầu Dụ Hàn Thần, thanh âm thực ôn nhu hỏi y: "Thần nhi nhớ rõ đây là nơi nào sao?"

Dụ Hàn Thần gian nan gật gật đầu. Gian tầng hầm ngầm này chỉ sợ sẽ trở thành ác mộng cả đời của y, làm sao có khả năng quên chứ.

"vậy Thần nhi còn nhớ rõ ta từng nói gì với em sao?"

Dụ Hàn Thần hơi mê mang, nhưng trong nháy mắt lại nhớ đến lần trước Dụ Hàn Mặc từng nói trong tầng hầm ngầm. "Gia chủ nói, nói......"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...