Chương 15: Tối nay

Editor: moonstruck.noir

Lý Vũ Du sống đến giờ, kinh nghiệm với phương diện này cực kỳ ít ỏi. Cảnh tượng trong quán của Dương Hoa và buổi tiệc hôm nọ đã đủ khiến cậu đỏ mặt tía tai, huống hồ lúc này lại trực tiếp nghe thấy đoạn âm thanh gây chấn động đến thế.

Nghe tiếp thì gần như phạm pháp rồi, nhưng con người luôn dễ buông lỏng trong những lúc không thể tự kiềm chế, có lẽ hiện tại chính là thời cơ tốt khi Văn Tự mất cảnh giác.

Nghe, hay là không nghe - That's a question.

Cuối cùng, khát khao thành công đã chiến thắng cảm giác đạo đức. Lý Vũ Du tự đặt ra giới hạn cho bản thân: chỉ nghe một phút, ít nhất phải nghe ra ai là nhân vật chính, nếu không có manh mối gì thì lập tức dừng lại.

Mang theo quyết tâm ấy, cậu lại nhét tai nghe vào lần nữa.

Thế nhưng mọi chuyện không như tưởng tượng. Không có những âm thanh khiến người ta xấu hổ như dự đoán, ngoại trừ giọng nói kia ngày càng cao vút, vô cùng nhập tâm, vô cùng cuồng nhiệt, giống như đang leo lên một ngọn núi hùng vĩ, đến lúc gần chạm đỉnh thì đột nhiên trở nên dồn dập đến kỳ lạ - nó bắt đầu tua nhanh.

Giọng nói bị bóp méo theo nhịp tua nhanh dần dần hòa vào giọng thuyết minh, tiếng nhạc nền, cùng một tiếng ngáp của Văn Tự.

Thì ra Văn Tự chỉ tiện tay bật một bộ phim, mà rõ ràng cảnh nóng này đối với anh ta hoàn toàn vô vị.

Bỏ tai nghe xuống, Lý Vũ Du chẳng nói một lời, chui đầu vào chăn trùm kín người.

//

Lại đến mùa gió nổi, trên phố đầy những cành khô và lá rụng.

Nửa tháng sau, Lý Vũ Du cuối cùng cũng gặp lại An Thụy Vân. Triển lãm mà cô đầu tư và lên kế hoạch đã kết thúc suôn sẻ, được giới truyền thông nghệ thuật khen ngợi hết lời, khối lượng giao dịch cũng khiến người ta phải trầm trồ. Dù có không ít người mua chẳng biết tên họa sĩ là ai, chỉ đơn thuần muốn mượn cơ hội đưa danh thiếp để cô làm cầu nối về sau, nhưng xét tổng thể, buổi triển lãm này đã khép lại bằng một dấu chấm hoàn hảo.

Có lẽ vì quá mệt mỏi trong quá trình chuẩn bị triển lãm, đến khi công việc kết thúc, vừa thả lỏng là cô liền choáng váng trên đường về nhà, đến mức suýt không đứng vững. Từ nhỏ gia đình cô đã lo lắng đến mức thái quá về vấn đề sức khỏe, nên thái độ bài xích bệnh viện của cô vẫn không hề thay đổi. Cân nhắc giữa các lựa chọn, cuối cùng đành gọi Lý Vũ Du đến vào buổi tối.

Đồng tử, mạch đập, cơ thể run nhẹ, phản ứng vẫn chậm chạp như cũ.

Từ kết quả kiểm tra có thể thấy, gần đây Văn Tự vẫn chưa dừng tay, anh ta vẫn đều đặn cho An Thụy Vân dùng thuốc với liều lượng nhỏ và tần suất ổn định. Lý Vũ Du hoàn toàn không thể lý giải được dụng ý của Văn Tự trong việc tính toán như thế. Nếu muốn phát huy tác dụng "gây ảo giác" của loại dẫn xuất này thì phải dùng liều lớn trong một lần mới hiệu quả, còn cách nhỏ giọt như thế trông giống như đang thử nghiệm gì đó hơn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...