Chương 23: Cò súng

Editor: moonstruck.noir

Con đường chưa được xây xong, chỉ có một lối nhỏ chi chít dấu bánh xe, chắc là do công nhân khai thác gỗ đi lại nhiều mà tạo thành. May là xe địa hình, xóc nảy một chút nhưng cũng không đến mức khó đi.

Không biết đã lái bao lâu, ngoài cửa sổ không còn thấy dấu vết của bất kỳ sự sống nào, cây nối tiếp cây, rừng rậm nối liền rừng rậm. Mặt trời vẫn chưa mọc, lúc trước trong thành phố còn có đèn đường phối hợp với ánh sáng lác đác từ các tòa nhà, gắng gượng duy trì tầm nhìn cho người và xe. Còn giờ đây, ánh sáng yếu ớt từ đèn pha chỉ như một chấm nhỏ bị bóng tối bao la của rừng cây nuốt chửng, một đi không trở lại.

Mà Lý Vũ Du thì vẫn mắc kẹt ở cảnh tượng ban nãy.

Ba chiếc xe, bằng những cách khác nhau, đều đi đến kết cục bi thảm tương tự. Dựa vào mức độ hư hại của xe, người bên trong e rằng cũng khó giữ được mạng. Dù biết là bọn chúng ra tay trước, dù về mặt lý thuyết Lý Vũ Du hiểu quá rõ rằng cái chết là điểm kết thúc của mọi sinh vật sống - nói trắng ra là trước đây cậu cũng từng tiếp xúc không ít xác chết - nhưng khi tận mắt chứng kiến sinh mệnh sống sờ sờ bị chôn vùi trước mặt mình, cậu vẫn không khỏi run sợ.

Xe dừng lại. Dừng ở một nơi không rõ là đâu.

"Tin tốt là, hết đường rồi," Văn Tự giơ điện thoại lên lắc lắc, "Tin tốt hơn là, không có tín hiệu."

Quả là tin vui nối tiếp tin vui. May mà đoạn đường núi vừa rồi không thấy bóng dáng chiếc xe đen nào bám theo nữa, xem ra truy binh tạm thời đã mất dấu, hiện tại chưa có nguy hiểm gì lớn.

Lý Vũ Du cuối cùng cũng tỉnh táo trở lại, mở cửa kính xe ra, mùi đất ẩm tràn vào khoang mũi, mang đến chút cảm giác an tâm mơ hồ.

Hít sâu mấy hơi, rốt cuộc cậu cũng có thời gian để suy xét rõ mọi chuyện: "Vậy... những kẻ đuổi theo là ai?"

"Đội chuyên nghiệp," dù thế nào cũng không thể bắt được tín hiệu, Văn Tự dứt khoát đặt điện thoại sang một bên, chuyên tâm giải đáp cho Lý Vũ Du, "Phong Nhân, đã từng nghe tới chưa?"

Lý Vũ Du cứng đờ: "Tôi chỉ từng nghe bệnh viện tâm thần."

"Không phải chữ 'điên' đó, mà là 'gió thổi'* ấy," Văn Tự nhếch môi cười, lấy ra một viên đạn, có lẽ là nhặt được trong nhà trước khi họ trượt dây xuống - tuy Lý Vũ Du chẳng rành về mấy thứ này, nhưng cũng có thể nhìn ra nó khác với đạn bình thường, "Trước đây chúng là thiên tài trong quân đội, sau này muốn kiếm tiền nên chuyển sang làm sát thủ, lập ra một đội lính đánh thuê. Càng làm càng lớn, danh tiếng cũng vang xa. Mấy năm gần đây chắc nghỉ ngơi một thời gian, không thấy gây động tĩnh gì. Nhưng không lâu trước, con trai nghị viên Hoàng bị đe dọa, chính là do bọn chúng ra tay. Cũng ghê gớm lắm, an ninh tầng tầng lớp lớp vậy mà vẫn bắn được một phát thuốc mê trúng ngay giữa trán."

*Phong 风 (gió) đồng âm với phong 疯 (điên), cả hai đều phát âm là fēng.

Lượng thông tin quá nhiều, nhưng với Lý Vũ Du, điều duy nhất hữu ích chỉ có một câu: "Lính đánh thuê? Nghĩa là... có người bỏ tiền thuê chúng tới giết chúng ta?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...