Chương 32: Mặt trời
Editor: moonstruck.noir
—
- Tại sao phải thu gom những lọ thuốc thử đã dùng rồi còn vẽ lên chúng... cái này là hình gì vậy?
- Đây là mặt trời, đây là mưa, cái này mưa nhỏ hơn một chút, còn cái này là mưa to xối xả.
- Tại sao lại làm thế?
- Để kỷ niệm.
- Kỷ niệm?
- Ừ. Làm việc ở đây, trước khi có kết quả gì thì mỗi ngày đều như nhau, một thời gian sau nhìn lại, chẳng phân biệt được ngày nào với ngày nào. Vẽ lại thời tiết lên đó là để nhắc rằng mỗi ngày chúng ta đã trải qua đều khác nhau.
Hôm nay cũng là một ngày nắng đẹp. Nếu vẽ lên lọ thuốc thử, có lẽ sẽ là một mặt trời to bằng nắp lọ.
Lý Vũ Du dựa đầu vào cửa kính xe, rõ ràng đã dán phim cách nhiệt, nhưng hốc mắt vẫn đau rát như bị nắng chiếu thẳng vào.
Cậu vẫn không thể tin được rằng Lan Thanh lại lỡ mất những mùa xuân rực rỡ của mấy năm qua.
Nữ công nhân vừa nãy, đồng thời cũng là người mà Lan Thanh từng nhắc đến, đã ở phía sau tòa nhà kể cho cậu nghe về đoạn kết ngắn ngủi của cuộc đời Lan Thanh. Sau khi rời Viện Quân Khoa, cô vốn định đến Trầm Bình làm việc, nhưng trước khi đi thì đột nhiên ngất xỉu ở nhà, được chẩn đoán mắc bệnh nặng về đường tiêu hóa. Sau nửa năm điều trị, vì gia cảnh khó khăn, không đủ khả năng chi trả tiền thuốc men, cuối cùng để không tăng thêm gánh nặng cho gia đình, Lan Thanh đã kết thúc đời mình một cách vội vàng tại một con sông không tên.
Xe vừa đúng lúc đi ngang qua một con sông. Văn Tự ở bên cạnh hỏi: "Vậy những lời người kia vừa nói đều là thật sao?"
Lý Vũ Du đã nghĩ đi nghĩ lại vấn đề này từ trước đó: "Tôi hy vọng là không phải, nhưng đúng là trước đây lúc còn ở phòng thí nghiệm, sức khỏe chị Thanh đã không tốt, không ăn được đồ cay dầu mỡ. Tôi cũng từng nghe nói về hoàn cảnh gia đình của chị ấy, bố mẹ già yếu, điều kiện bình thường, nghĩ lại một cách khách quan thì không có gì mâu thuẫn cả."
"Mộ thì sao?"
Lý Vũ Du lắc đầu: "Có người thấy chị ấy nhảy xuống, nước sông chảy xiết, cuối cùng ngay cả thi thể cũng không tìm được." Câu sau không rõ là nói với ai: "Tôi chỉ thấy rất khó tin, một người như chị ấy, yêu đời đến thế, trân quý cuộc sống đến thế, lại ra đi một cách qua loa như vậy."
"Đừng đánh giá quá cao sức chịu đựng tâm lý của con người, cũng đừng quá tin vào niềm vui trong những ngày gió yên sóng lặng," lời của Văn Tự vẫn sắc lạnh như thường, "Càng yêu đời thì càng dễ tuyệt vọng, khi cô ấy phát hiện ra thứ mình hằng yêu thích thực chất chỉ là một đống bùn nhão."
Lý Vũ Du biết anh ta nói không sai, nhưng vẫn không nỡ nghe cách miêu tả tàn nhẫn ấy, theo phản xạ mà phản bác vài câu: "Vốn dĩ chị ấy sẽ không như vậy đâu. Nếu ở Viện Quân Khoa thì bệnh nặng sẽ được điều trị miễn phí, tất cả là tại... là tại..."
Nói đến đây lại im bặt. Văn Tự nhân từ không truy hỏi thêm.
Họ không có thời gian để dừng lại trước nỗi đau của Lý Vũ Du. Sau khi rời Trầm Bình, xe nhanh chóng chuyển hướng, chạy lên một con đường rộng lớn.
Bình luận