Chương 37: Cướp cò

Editor: moonstruck.noir

Giọng Lý Vũ Du có chút mất ổn định: "Ý chị là gì?"

"Ý trên mặt chữ," giọng Thành Vi hơi gấp gáp, "Giờ em có ra được không?"

Lý Vũ Du suy nghĩ nghiêm túc về khả năng này: "Xung quanh không có người canh gác nghiêm ngặt, nhưng toàn bộ căn nhà đã mở chế độ phòng vệ. Nếu em tìm được nút tắt chế độ này, chắc là có thể ra ngoài."

"Vậy mau tìm thử đi," Thành Vi nói, "Hoặc nghĩ cách khác, phải nhanh chóng rời khỏi đó."

Lý Vũ Du hít sâu một hơi: "Chị nói cho em biết trước đã, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Điện thoại phía Thành Vi bị cắt ngang. Nhưng chỉ một giây sau, cô ấy gọi lại, lần này âm thanh rõ ràng hơn nhiều.

"Những ca bệnh liên quan đến LSD-29 mà chị điều tra, bọn họ từng đến ba bệnh viện khác nhau để chữa trị. Sau khi tìm hiểu sâu hơn, chị phát hiện có một nhà máy dược Lâm Nguyên ở Khu 14 từng cung cấp thuốc cho một trong những bệnh viện này. Mà bệnh viện đó lại do nhà họ Văn đầu tư."

Nghe vậy, tim Lý Vũ Du lại bắt đầu đập dồn dập, nhưng vẫn giữ lý trí mà đáp: "Chuyện này cũng không thể chứng minh được Văn Tự có liên quan trực tiếp đến LSD-29 chứ?"

"Nhưng em cũng đâu thể chứng minh được giữa họ hoàn toàn không có liên quan," Thành Vi nói, "Em còn nhớ đàn anh Nghiêm Nhược Vân của em không?"

Tất nhiên là nhớ.

"Vâng," Lý Vũ Du đáp, "Em đang tìm anh ấy."

"Sau khi rời khỏi Viện Quân Khoa, anh ấy đã vào làm cho nhà máy dược Lâm Nguyên, và giờ thì mất liên lạc rồi."

"Bây giờ chị không thể nói nhiều với em," Thành Vi dặn dò lần cuối, "Em lo tìm cách thoát ra trước đi, chúng ta gặp nhau càng sớm càng tốt."

Cúp máy xong, Lý Vũ Du mệt mỏi ngồi bệt xuống đất.

Cậu dĩ nhiên từng băn băn khoăn vì sao Văn Tự lại giúp mình, thậm chí đã thẳng thắn hỏi qua, mà câu trả lời của Văn Tự lúc nào cũng chỉ có một.

Anh ta đã bốn lần nói "Thích cậu". Chỉ là Lý Vũ Du không thể thật sự tin vào câu nói ấy.

Lý Vũ Du buộc bản thân không được nghĩ ngợi nhiều. Việc cấp bách nhất lúc này là gặp Thành Vi trước, xem tài liệu rồi mới quyết định được.

Kiểu thiết kế lạnh lẽo và tối giản của căn nhà lại thành ra hữu ích lúc này.

Lý Vũ Du bắt đầu cẩn thận quan sát căn phòng, cũng giống như biệt thự kia của Văn Tự, đều dùng rất nhiều kim loại mạ titan và chất liệu gương, dải đèn tuyến tính vừa dẫn hướng lối đi vừa phân chia các khu vực. Tất cả đồ nội thất trong tầm mắt đều thuộc hệ thống điều khiển trung tâm: rèm cửa, sofa, máy tạo ẩm... những công tắc âm tường thì nhiều vô kể.

Khu điều khiển an ninh và giám sát chắc chắn không thể đặt ở phòng khách, nơi ai cũng có thể ra vào. Phòng ngủ chính thì cậu đã ở mấy hôm nay, chẳng phát hiện thiết bị gì lạ. Lý Vũ Du cẩn thận lục soát vài góc khuất kín đáo, nhưng vẫn không có manh mối gì.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...