Chương 40: Tên

Editor: moonstruck.noir

Ngoài cửa sổ đang đổ mưa như trút nước, có lẽ là mưa nhân tạo, đến rất đột ngột và dữ dội. Những chồi non vừa mới nhú ra khỏi cành không kịp đề phòng đã bị dội nát tả tơi.

Lý Vũ Du ôm Mèo Ca ngồi trên ghế sofa, lặng lẽ quan sát cơn gió dữ đang tiếp tay cho cơn mưa hoành hành. Năm phút trước, cậu vừa nhận được tin nhắn nhắc nợ tiền thuê nhà. Hóa ra từ lúc bị bắt cóc đến giờ, mới chỉ hơn một tháng, nhưng tâm trạng thì đã thay đổi đến long trời lở đất.

Thành Vi đã được đưa đi cấp cứu ba ngày nay, hiện tại đã qua cơn nguy kịch, miễn cưỡng duy trì được hô hấp. Nhưng loại xyanua cô ta nuốt dường như có trộn thêm thành phần đặc chế nào đó, tuy lúc này vẫn còn dấu hiệu sống, nhưng ý thức đã hoàn toàn không thể tỉnh lại. Không rõ hôn mê sẽ kéo dài bao lâu, cũng chẳng biết có ngày nào thật sự tỉnh dậy hay không.

Một ly nước ấm có thêm lát chanh được đặt trên bàn trà.

"Cụ thể Thành Vi đã nuốt thứ gì thì không rõ, nhưng cô ta cũng đủ tàn nhẫn với chính mình, chắc là trong thời gian ngắn không còn cách nào nữa." Văn Tự cũng bưng một ly nước ấm có lát chanh, ngồi xuống phía bên kia ghế sofa.

Lý Vũ Du vuốt ve lông Mèo Ca, phân tích: "Phía sau chị ta còn có người khác, nên mới thà chết chứ không chịu khai ra."

"Cũng có thể chỉ là một người có lòng tự tôn cao, không bận tâm đến mạng sống, thất bại rồi không muốn đối mặt với đống hỗn loạn phía sau," Văn Tự nói, "Nhưng chắc chắn cô ta không hành động đơn độc. Với thân phận một nhân viên khoa kiểm nghiệm, cô ta không thể tiếp cận An Hưởng, nói trắng ra, khả năng cao chỉ là làm việc cho người khác."

Từ khi nào chuyện này bắt đầu? Những ký ức đẹp đẽ ở viện nghiên cứu rốt cuộc có thật hay không, giờ cũng không thể biết được.

Lý Vũ Du cầm ly nước lên rồi lại đặt xuống.

"Tôi có một câu hỏi."

"Bé hay hỏi, mời nói."

"... Có thể đừng gọi tôi như vậy được không?"

Văn Tự vắt chéo chân: "Thế thì có gì cứ nói thẳng, khỏi mấy màn dạo đầu dư thừa đó."

Chỉ là câu hỏi này hơi khó mở lời, Lý Vũ Du xoa xoa vành ly: "Hôm đó, tôi lục trong máy hủy tài liệu của anh, thấy có tên Nghiêm Nhược Vân, nhưng anh luôn nói với tôi là không có tin tức gì về anh ấy."

Văn Tự chẳng hề ngạc nhiên trước câu hỏi này, dường như đã chờ từ rất lâu, anh ta trả lời thẳng: "Vì Nghiêm Nhược Vân đã chết rồi."

"Lúc đó cậu bệnh khá nặng, tôi sợ cậu nhất thời không chịu nổi nên mới muốn hoãn lại một chút," Văn Tự nói rồi liếc sang Lý Vũ Du, thấy đối phương không có phản ứng gì quá lớn, "Nhưng xem ra bây giờ tâm lý của cậu cũng không yếu như tôi tưởng."

Vì đã dự đoán được rồi. Sau khi xác định Lan Thanh bị hại, chính mình lại bị truy sát đến bước này, Lý Vũ Du đã lờ mờ đoán được Nghiêm Nhược Vân lành ít dữ nhiều. Tận tai nghe thấy những lời này, cũng chỉ như đóng thêm dấu mộc vào một kết luận đã định sẵn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...