Chương 46: Chất vấn

Editor: moonstruck.noir

Trời âm u, Phó Khung ở nhà thắp một nén nhang, sau đó đeo một chuỗi tràng hạt rồi mới ra ngoài.

Từ sau tuổi bốn mươi, ông ta ngày càng tin vào phong thủy, nhưng chuyện mê tín thế này không hợp với thân phận của ông, không thể để người trong Viện Quân Khoa, đặc biệt là cấp trên biết được. Vì vậy, chỉ những ngày không mặc quân phục, ông ta mới dám đeo mấy thứ này.

Hôm nay nhìn thời tiết và hình dạng mây, rõ ràng không phải quẻ tốt. Nghĩ đến đó, Phó Khung chọn hai chuỗi tràng hạt hiếm khi dùng.

Tài xế là người do chính ông ta huấn luyện, không cần dặn dò cũng biết đưa ông đến trước cổng nhà hát.

Thật ra ông ta rất ngán đoạn này. Ông không có chút hứng thú nào với văn nghệ, huống hồ nhạc kịch vừa dài vừa chậm, nghe mà ông ta chẳng đủ kiên nhẫn. Nhưng đây là một khâu cần thiết: thứ nhất, mỗi lần ra ngoài ông ta đều ghé qua nhà hát, lỡ sau này có người hỏi thì cũng có cái cớ chính đáng và nhân chứng; thứ hai, đến tuổi này rồi, cũng cần giữ chút thể diện, nếu thẳng thừng quá thì lại hóa tầm thường.

May mà hôm nay là buổi diễn cuối cùng.

Phó Khung cũng tính toán trong lòng, hôm nay sẽ là lần cuối ông ta ngủ với người kia. Tuy diễn viên nhỏ này ở mọi mặt đều đạt chuẩn, thái độ cũng nghiêm túc, rõ ràng muốn gắn bó lâu dài với ông ta, nhưng lâu ngày rồi ông ta cũng bắt đầu thấy chán. Lần này mua cho diễn viên nhỏ một vai chính cũng tốn không ít, may mà hiện tại ông ta chẳng thiếu tiền, không mấy bận tâm đến chút mất mát đó.

Người trên sân khấu hát rất nhập tâm, trong lúc biểu diễn vội vã còn cố ý liếc mắt nhìn ông ta mấy lần. Mấy ánh mắt này, nếu xét theo nghề chính thì chẳng chuyên nghiệp chút nào, nhưng nếu đứng ở góc độ nghề phụ thì lại rất có tinh thần trách nhiệm.

Như thường lệ, Phó Khung vẫn rời đi sớm hai mươi phút. Ông ta phải đi trước, không thể đi chung với diễn viên kia đến khách sạn. Ông ta đã đặt sẵn phòng, vẫn là căn cũ. Theo tính toán phong thủy của ông, phòng trên tầng cao nhất hướng nam là tốt nhất, hấp thụ linh khí trời đất, có lợi cho sức khỏe và sự nghiệp sau này.

Khách sạn có một lối đi riêng dành cho Phó Khung, vốn là hành lang của phòng triển lãm ở tầng trệt, khi không có triển lãm thì trở thành con đường độc quyền của ông ta.

Những lần trước ông ta luôn bước rất nhanh, nhưng hôm nay đi được nửa đường lại đột nhiên dừng lại.

Vệ sĩ và tài xế đều đợi ở ngoài, không theo vào, nên trước mặt chỉ có một quản lý khách sạn. Người kia nghiêm chỉnh hỏi: "Có chuyện gì vậy, thượng tá?"

Phó Khung đứng yên, nheo mắt nhìn bức tranh trước mặt từ trên xuống dưới mấy lượt: "Sao lại đổi bích họa rồi?"

Quản lý vội vàng giải thích: "Gần đây có người định đặt sảnh này để tổ chức triển lãm, muốn xem thử hiệu quả trước, nên gửi đến mấy bức bản sao để chúng tôi thay lên."

Phó Khung vô thức thở phào: "Ồ, là bản sao à."

Quản lý cúi người: "Đúng vậy đúng vậy, nếu là thật thì đã kéo rào chắn rồi, không thể treo bừa được."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...