Chương 49: Thí nghiệm
Editor: moonstruck.noir
—
So với Văn Tự, Trần Hồi không phải kiểu người có ngoại hình dễ gây chú ý.
Hắn rất cao, vì thế lại càng trông gầy gò, phần lớn thời gian đều phảng phất vẻ mệt mỏi. Kể cả lúc này, dù hắn là người duy nhất trong căn phòng còn giữ được vẻ điềm tĩnh, thì nét uể oải trên gương mặt ấy vẫn không sao che giấu nổi.
Vùng cảm giác trong đại não trở nên hỗn loạn dưới cú sốc dữ dội của hiện thực, Lý Vũ Du khó lòng phân biệt được trước mắt là thực tại hay những mảnh ký ức bất tận kia. Cậu dồn hết sức lực, toàn thân bật mạnh một cái—
Không có chút tác dụng gì.
Cậu cúi đầu nhìn xuống, phát hiện mình bị trói chặt trên một chiếc xe lăn. Đây không phải lần đầu cậu bị giam giữ, khác biệt là lần trước chỉ có hai tay bị còng, mà còng cũng không chặt, vẫn còn đủ không gian để cử động; còn lần này, không biết dùng chất liệu gì mà trói chặt cổ tay và cánh tay cậu, không chừa lấy một khe hở hay lớp đệm nào, khiến những nỗ lực giãy giụa ban nãy chỉ mang lại thêm vài vết thương do ma sát.
Những vết thương mới đã cho cậu câu trả lời. Đây rõ ràng là hiện thực.
Hành động nhỏ đó không thoát khỏi mắt Trần Hồi, hắn ân cần nhắc nhở: "Đừng cựa quậy, bây giờ cậu đang bị thương nặng đấy." Giọng điệu như một người bạn bình thường đang chăm sóc bệnh nhân.
Là anh ta. Không thể nhầm được. Ngữ điệu thế này chỉ thuộc về Trần Hồi, không ai bắt chước nổi.
Nhưng chính những lời dịu dàng ấy lại xác nhận toàn bộ những suy đoán tàn khốc nhất. Lý Vũ Du lúc này có quá nhiều vấn đề cần giải đáp, nhưng cổ họng như bị mắc nghẹn, chẳng cách nào thốt ra được. Cuối cùng, cậu chỉ miễn cưỡng gom góp được một câu hoàn chỉnh: "Tôi tận mắt thấy anh chết rồi."
"Cậu chỉ tận tai nghe bác sĩ tuyên bố thời điểm tử vong của tôi thôi," Trần Hồi sửa lại, "Chứ không tận mắt thấy tôi ngừng thở."
"Nhưng con dao đó đã đâm vào thật." Lý Vũ Du nói.
"Đúng vậy," lần này Trần Hồi thừa nhận, "Mặc dù không đâm trúng nội tạng, nhưng cũng khá đau."
Chuyện còn lại dường như không cần phải hỏi nữa. Thế nhưng Lý Vũ Du lại giống như người đầu óc trì trệ, chẳng thể suy nghĩ nổi, nhất định phải có được câu trả lời xác thực cuối cùng.
"Thuốc trước đây là do anh bán." Lý Vũ Du vừa như khẳng định vừa như chất vấn.
Trần Hồi nhân từ mà cho cậu câu trả lời chắc chắn: "Đúng vậy."
Câu hỏi thứ hai, Lý Vũ Du nói ra có vẻ khó khăn hơn: "Lan Thanh và Nghiêm Nhược Vân, là anh sai Thành Vi ra tay."
Trần Hồi vẫn đáp lại một cách trôi chảy: "Đúng."
Không khí như biến thành axit ăn mòn, mỗi lần hít thở đều khiến lồng ngực Lý Vũ Du đau buốt. Đến mức những lời cậu cất lên cũng run rẩy, hoàn toàn trái với ý chí: "Lưu Tiên Minh có biết chuyện anh làm không?"
Bình luận