Chương 12: 12
Chương 12: Trà xanh công dùng hệ thống thôi miên ép tiểu mỹ nhân mặc áo y, mua đồ chơi tình dục, khóa trinh tiết kích thích bằng điện lên núm vú nhỏ
Chẳng mấy chốc, Bách Văn Ninh liền hiểu rõ tại sao Vưu Công Huân lại tự tin đến thế khi nói rằng mình có thể làm được.
Bởi vì không chỉ riêng phần nước sốt trong bánh bao, mà ngay cả nước miếng của cậu, Vưu Công Huân cũng không buông tha, cướp đoạt tất cả như một tên cướp.
Bách Văn Ninh bị y hôn đến mức không thở nổi, ngón tay co quắp nắm lấy cổ áo y, hàng mi run rẩy đầy yếu ớt, chẳng mấy chốc đôi mắt xinh đẹp đã trở nên đẫm lệ.
Chờ đến khi được thả ra, ngực Bách Văn Ninh phập phồng kịch liệt, gần như mềm nhũn cả người mà suýt ngã xuống khỏi ghế.
"Đợi...... đợi một chút......."
Vưu Công Huân ăn rất nhiều, bánh bao nhỏ như vậy, y hoàn toàn có thể ăn một lúc mười lăm cái.
Bách Văn Ninh cảm thấy như thể có thứ gì đó đang ép lấy nửa cái mạng của cậu, liền không nhịn được mà lên tiếng đề nghị: "Anh không thở nổi...... anh cần nghỉ một chút."
"Nhưng em đói quá."
Giọng y trầm xuống, thoạt nhìn như một chú chó lớn đang đói bụng, tai thú vô hình cụp xuống nom vô cùng đáng thương.
"Ninh ca ca có thể dùng cách khác để đút cho em ăn mà."
Bách Văn Ninh vốn đang có chút bối rối, nghe Vưu Công Huân nói vậy liền hỏi ngay: "Cách nào ?"
Vưu Công Huân không đáp lại câu hỏi của cậu, chỉ khẽ cười rồi đưa ra một yêu cầu khác: "Em muốn anh mặc đồ của em."
"Vậy còn em sẽ mặc gì ?"
"Em vẫn còn quần áo."
"Ừm...... Vậy cũng được, đưa cho anh quần áo của em đi."
Thấy Bách Văn Ninh ngoan ngoãn như vậy, Vưu Công Huân lại được đằng chân lân đằng đầu: "Anh cởi giúp em có được không ?"
Bách Văn Ninh từ tốn cởi từng chiếc nút áo trên người Vưu Công Huân, giúp y cởi chiếc áo sơ mi xuống. Đến khi mặc vào người mình, mới nhận ra chiếc áo này rộng đến mức nào.
"Áo của em to quá......"
"Nhưng anh mặc vào thật sự rất hợp."
"Hợp sao ?"
"Rất hợp."
"Vậy thì được rồi, nếu em đã nói như vậy thì được."
Chỉ là đến khi cầm đến quần và đồ lót, Bách Văn Ninh lại có chút lúng túng: "Cái này....... anh thật sự không mặc nổi đâu, sẽ tuột mất."
"Thôi bỏ đi, áo sơ mi vừa người thế này là được. Loại áo này còn có một tên gọi khác, anh biết là gì không ?"
"Là gì vậy ?"
"Là áo sơ mi của bạn trai đấy."
Nghe được Vưu Công Huân nói như vậy, Bách Văn Ninh nhịn không được mà bật cười: "Ừm, tuy rằng em không phải bạn trai anh nhưng anh cứ chiều theo ý em một lần vậy."
Bình luận