Chương 15: 15
Chương 15: Quá khứ của trà xanh công - Bí ẩn về kẻ theo dõi
Loại cảm giác này......
Như thể giữa Bách Văn Ninh và y thật sự tâm đầu ý hợp. Vưu Công Huân nhịn không được mà bật cười, nhưng trong lòng lại trào dâng một cảm giác mơ hồ, bối rối không rõ nguyên do.
Tại sao y lại có thể ti tiện đến mức này ? Hèn mọn đến mức dám mơ tưởng có thể chiếm được tình yêu của Bách Văn Ninh ?
Đè chặt trên thân người nọ, Vưu Công Huân trên mặt tràn đầy lưu luyến, si mê nhìn đắm đuối vào đối phương. Bàn tay y lần theo từng đường nét mà vuốt ve gương mặt của Bách Văn Ninh, ngón tay lướt qua khóe mắt, nơi đáy mắt kia như có sóng nước lay động. Giọng y khàn khàn: "Anh vĩnh viễn cũng không biết...... em thích anh đến nhường nào đâu."
Cái vị tiểu thiếu gia này, vốn dĩ từng bị y xem như là một đứa nhóc ngỗ nghịch chẳng có lấy chút sức uy hiếp, hóa ra lại ngốc đến khó tin. Dẫu bị người khác theo dõi, cậu cũng không dám cầu cứu, chỉ biết cắn răng mà chịu đựng, cam tâm tình nguyện sa vào vũng bùn lầy này.
Ngày ấy, Bách Văn Ninh luôn thích ra lệnh cho y làm việc, phảng phất như căn bản không coi y là người mà đối đãi khiến trong lòng Vưu Công Huân sớm đã chất chứa oán khí đối với cậu. Rõ ràng y đã tính toán để né tránh, nhưng rồi vẫn bị tìm ra được, đến khi sử dụng xong rồi thì lại bị vứt bỏ, giống như một món đồ chơi nhàm chán.
Vì để trả thù, Vưu Công Huân cố ý ngụy trang thành kẻ biến thái, bí mật theo dõi cậu suốt một đoạn thời gian. Y còn viết vô số bức thư ghê tởm, lời lẽ độc ác. Bản tính Vưu Công Huân vốn ác liệt, tâm tư trả thù vô cùng mạnh mẽ. Y chưa từng tự nhận mình là người tốt, cũng chẳng sợ báo ứng.
Về sau, khi tận mắt nhìn thấy Bách Văn Ninh nhận được những bức thư ấy, vẻ mặt người nọ cuối cùng cũng hiện lên nỗi sợ hãi. Cậu dường như không hiểu tại sao trên đời lại có kẻ bệnh hoạn đến thế. Từng hàng từng chữ trong những bức thư kia, so với lớp bùn đen dưới đáy cống còn dơ bẩn hơn.
Khi ấy, trong cuộc sống bình yên của Bách Văn Ninh, đột nhiên xuất hiện một kẻ tuyên bố muốn hủy hoại cậu. Kẻ đó âm thầm theo dõi từng nhất cử nhất động, mọi sinh hoạt của cậu đầu bị hắn nắm rõ trong lòng bàn tay. Hơn nữa còn ôm thứ dục vọng đê tiện về cậu trong bóng tối, như muốn kéo cậu xuống vực sâu không chút ánh sáng từng bước từng bước tra tấn, vấy bẩn cậu.
"Rất thích được người khác hầu hạ đúng không ? Vậy hẳn là rất thích bị nhốt lại lắm nhỉ ? Đến lúc đó, em sẽ chăm sóc cho anh thật kỹ...... được không ?"
Vưu Công Huân thực sự rất thích nhìn thấy dáng vẻ Bách Văn Ninh tuy sợ hãi nhưng vẫn cố tỏ ra cứng đầu không chịu cúi đầu trước y. Nhưng y lại càng phẫn nộ khi cậu không chịu cầu cứu mình, y cho rằng cậu cũng khinh thường y như những kẻ khác.
Cũng chính vì thế, y dung túng bản thân sa đọa vào thứ dục vọng âm u kia. Những bức thư gửi đi cũng vì thế mà ngày càng trở nên thô tục. Dần dà, y càng chìm đắm vào thứ trò chơi vốn chỉ để trả thù kia.
Cuối cùng, y còn giả trang thành kẻ xấu, che kín mặt, đợi Bách Văn Ninh tan học để dọa cậu. Hôm đó trời mưa, sợ cậu la hét kêu cứu, Vưu Công Huân liền bịt kín miệng người kia, tay kia rút ra một con dao cùn chưa được mài bén.
Bình luận