Chương 17: 17

Chương 17: Trà xanh công đắc ý, giao hợp điên cuồng, hoa huyệt tiểu tiện mất kiểm soát, tiểu mỹ nhân bị chơi hỏng đến mức suy sụp đòi chia tay

Bách Văn Ninh còn chưa kịp ngồi dậy thì đã bị Vưu Công Huân kéo ngược trở lại, hạ thân nhạy cảm đến cực điểm cọ sát vào ga giường, chỉ trong chớp mắt đã khiến toàn thân cậu mềm nhũn như sợi bún.

Cậu cảm giác bản thân mình đã hoàn toàn bị giày vò đến hỏng rồi, giống như con búp bê vải rách nát bị cơn bão quét qua, bộ dạng thê thảm đến vậy vẫn bị người kia hành hạ không chút thương tiếc.

"Ninh ca ca, chẳng phải anh đã nói làm cái gì cũng được sao ? Vậy tại sao lại muốn chạy?"

Vẻ mặt Vưu Công Huân tỏ ra đầy uất ức, như thể Bách Văn Ninh chính là kẻ phụ bạc phụ nghĩa. Y vừa nói vừa cọ sát dương vật cứng rắn vào cửa huyệt đang co rút, mặt đối mặt với ánh mắt đầy kinh hoàng và sợ hãi của người dưới thân.

Cảnh tượng ấy khiến Vưu Công Huân nhất thời có ảo giác rằng Bách Văn Ninh thật ra vẫn tỉnh táo, vẫn chưa bị thôi miên hoàn toàn, và đang phơi bày những phản ứng chân thật nhất trước hành vi cưỡng hiếp của y.

Nhưng thực tế không phải vậy, hệ thống thôi miên vẫn đang phát huy tác dụng khiến Bách Văn Ninh không thể nào chửi rủa hay chống cự, chỉ biết rên rỉ sợ hãi, cơ thể run rẩy mà thều thào: "Không..... chết mất..... thật sự không chịu nổi a—!!"

Eo bị đè chặt xuống, miệng huyệt vốn đã vô cùng mẫn cảm lại bị phá ra lần nữa. Lớp màng mỏng vừa khép lại chưa bao lâu đã bị Vưu Công Huân hung hãn xuyên thủng. Bách Văn Ninh lập tức tối sầm mặt mày, cổ họng phát ra một tiếng thét chói tai.

"Ninh ca ca, giờ anh là của em, anh đã là người của em rồi", Vưu Công Huân khẽ cười, giọng nói khàn khàn mang theo chút điên cuồng. "Anh sẽ không thoát được đâu. Đừng sợ, em sẽ yêu thương anh thật tốt."

Phải mất một lúc lâu sau, Bách Văn Ninh mới lờ mờ nghe rõ những lời thì thầm bên tai, môi khẽ mấp máy như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn là bị hệ thống thôi miên ép xuống, không thể lên tiếng.

Tên biến thái !

Đôi môi bị lấp kín, Bách Văn Ninh cảm nhận dương vật bên trong dâm huyệt bắt đầu chuyển động, sống mũi cậu cũng theo đó mà trở nên cay xè.

Quả thực nhạy cảm đến kinh người, toàn thân cậu mới chỉ sau vài nhịp nhấp vào đã run lẩy bẩy, mỗi lần bị cắm vào đều chảy ra vô số nước dâm. Bách Văn Ninh cảm thấy mình sắp điên rồi, cả cậu và người kia đều điên hết rồi.

Đến khi Vưu Công Huân cuối cùng cũng buông môi ra, Bách Văn Ninh mới thở hổn hển từng nhịp dồn dập, hơi thở nghẹn ngào, từng tiếng rên rỉ đứt quãng vương nơi cổ họng, rõ ràng đã bị giày vò đến mức không còn sức chống đỡ.

"Đừng...... xin em...... á !! Cầu xin em...... anh van em mà !"

Cậu vật vã nắm lấy tay của Vưu Công Huân như kẻ chết đuối vớ được cọc cứu sinh giữa trận biển động. Nhưng thứ chào đón cậu lại là những đợt sóng mang tới thứ khoái cảm dữ dội hơn cùng với dương vật càng lúc càng hung hãn như muốn đâm xuyên cổ tử cung mỏng manh mềm mại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...