Chương 29: 29
🍊Edit: Hynth
------------------------------------------
Chương 29: Trà xanh công khóa cửa tỏ tình, đè lên giường đòi hôn véo ngực, tiểu mỹ nhân bị dọa khóc được thả đi
Tuy nói là Bách Đặng Trí tìm, nhưng Vưu Công Huân vẫn kéo Bách Văn Ninh đi về phía khu vực vắng vẻ.
Bách Văn Ninh cho rằng Bách Đặng Trí vốn thích nói chuyện riêng ở chỗ kín đáo nên cũng không sinh nghi, ngoan ngoãn đi theo.
Hai người đi thẳng lên phòng ngủ ở lầu ba. Bách Văn Ninh không hiểu Bách Đặng Trí gọi mình lên đây làm gì, còn đang do dự thì đã bị Vưu Công Huân nhẹ nhàng đẩy vào trong.
"Cạch" một tiếng, cửa phòng ngủ bị khóa trái từ bên trong. Vưu Công Huân cất chìa khóa vào túi, sau đó xoay người nhìn Bách Văn Ninh.
Vì là đồng đội, Bách Văn Ninh vốn chẳng hề có chút đề phòng nào với y. Thấy y khóa cửa chỉ cảm thấy hơi kỳ quái, liền hỏi:
"Muốn nói bí mật gì với anh à?"
Nghe vậy, Vưu Công Huân khẽ cười: "Đúng vậy."
Y thật sự là có một bí mật muốn nói cho Bách Văn Ninh biết.
Thấy Vưu Công Huân có vẻ nghiêm túc thật, Bách Văn Ninh lập tức tò mò, chủ động tiến lại gần, ánh mắt đầy hiếu kỳ.
Chỉ là khi cậu vừa mới tiến tới trước mặt Vưu Công Huân thì đã bị đối phương bất ngờ đẩy một cái, cả người theo bản năng liền ngã sang bên cạnh, vùi thẳng vào lớp chăn đệm mềm mại.
"Em đẩy anh làm gì vậy hả?!" Vì tức giận nên trên mặt Bách Văn Ninh lập tức trở nên ửng đỏ. Cậu cảm thấy Vưu Công Huân thật sự rất quá đáng, mất công cậu còn tin tưởng người kia đến vậy. Nhưng rất nhanh sau đó sắc mặt của cậu liền thay đổi:
"Em..... em làm gì thế....."
Đầu gối Vưu Công Huân kẹp chặt giữa hai chân cậu, áp sát đến mức không cho cậu có cơ hội nhúc nhích, hoàn toàn khống chế người dưới thân. Y cúi xuống hôn nhẹ lên vành tai của Bách Văn Ninh, dùng chất giọng ôn nhu nói:
"Em sẽ nói cho anh nghe một bí mật....."
Bách Văn Ninh vốn còn vừa giận vừa hoảng, nhưng lại thật sự tò mò bí mật gì mà thần thần bí bí đến như thế. Cậu nhịn không được mà thúc giục: "Bí mật gì?"
Nhìn bộ dáng tò mò đến đáng yêu kia của Bách Văn Ninh, Vưu Công Huân nhịn không được mút nhẹ lấy vành tai cậu một cái, dịu dàng nói: "Em thích anh."
Bị tỏ tình đột ngột, hơn nữa còn trong tình huống hoàn toàn không phòng bị, Bách Văn Ninh ngẩn người tại chỗ: "......"
Vưu Công Huân vừa nói xong liền cúi đầu hôn lên má Bách Văn Ninh, một bên áp sát, một bên không ngừng lặp lại:
"Em thích anh......Thật sự thích anh..... Anh đừng đính hôn có được không? Em thật sự, thật sự rất thích anh....."
"Không....."
Bách Văn Ninh theo bản năng cự tuyệt, còn chưa kịp nói hết câu thì miệng đã bị Vưu Công Huân chặn lại. Đợi đến khi lấy lại tinh thần, cậu hoảng hốt nhận ra một sự thật kinh khủng.
Bình luận