Chương 3: 3
Chương 3: Tiểu ngu ngốc bị thôi miên khơi gợi dâm tính, chủ động banh rộng huyệt khẩu cho chồng liếm huyệt, cho hắn uống nước dâm
Căn bản không hề hay biết mình đã vô tình gây ra một "chuyện tốt", Bách Văn Ninh - đang rơi vào trạng thái thôi miên - bị gắt gao ôm vào trong lòng ngực của Hạ Hồng Minh. Trong tiềm thức, bản năng cảnh giác vẫn mơ hồ mách bảo cậu có điều gì đó bất thường, nhưng mỗi lần cảm giác ấy vừa trỗi dậy thì liền bị hệ thống thôi miên mạnh mẽ đè ép xuống.
Sau khi tiếp nhận thiết lập thôi miên, Bách Văn Ninh liền ngoan ngoãn coi Hạ Hồng Minh như người chồng thật sự của mình, trong ánh mắt tràn ngập tình yêu cùng ngưỡng mộ.
Được người mình thích dùng ánh mắt như vậy để nhìn ai mà chịu nổi. Chỉ với một ánh mắt, Hạ Hồng Minh đã cảm thấy tim mình sắp tan chảy.
Nụ hôn nóng rực trên môi Bách Văn Ninh cứ như vậy mà hôn xuống lặp đi lặp lại, rồi dần chuyển thành những nụ hôn sâu. Hạ Hồng Minh cảm thấy đời này mình chưa từng trải qua cảm giác kích thích và sung sướng đến vậy, rồi nhanh chóng hôn tiếp xuống cổ.
"A..... Chồng..... Nơi đó khó chịu...."
Mang theo một chút độ cong, dáng vẻ của đầu nhũ nhỏ nhắn trông đặc biệt đáng yêu, lại vô cùng nhạy cảm, chỉ mới bị nhẹ nhàng ngậm lấy, Bách Văn Ninh liền bất giác rên rỉ thành tiếng.
"A a a! Quá..... Quá đau....."
Xúc cảm mềm mại tiến vào trong khoang miệng, Hạ Hồng Minh liền nhịn không được mà hung hăng mút lấy, đầu lưỡi quấn chặt lấy hạt đậu nhỏ đã cứng lên, dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng cọ xát, hàm răng khẽ cắn một chút. Bách Văn Ninh liền run rẩy, dương vật vô thức cọ sát vào lớp quần áo của hắn.
"Chồng ơi, khó chịu quá..... nơi đó thật sự khó chịu.... muốn được sờ sờ....."
Tiểu mỹ nhân mềm mại đáng yêu không nhịn được mà duỗi tay nắm lấy cánh tay Hạ Hồng Minh, kéo về hướng dương vật của mình - nơi đã bắt đầu rỉ nước.
Lại không nghĩ tới Hạ Hồng Minh bỗng nhiên buông miệng ra, đôi nhũ hoa bị hút đến sưng đỏ, đang quen với khoái cảm mà bất chợt mất đi, khiến đáy mắt Bách Văn Ninh trở nên đỏ hoe, mang theo vài phần khát cầu mà bất mãn nhìn hắn, giọng mềm nhũn gọi:
"Chồng..... Chồng ơi, em đau quá..... Muốn bắn....."
Vốn dĩ, dục vọng của thân thể song tính đã vô cùng mãnh liệt, chẳng qua trước kia tâm trí của Bách Văn Ninh chưa từng đặt vào phương diện này. Tính tình cậu có phần ngây ngô, nếu không có người kiên nhẫn dạy dỗ, cậu căn bản sẽ không biết cách, ngay cả việc tự mình thỏa mãn cơn khát khao đang cuộn trào trong thân thể này cũng là điều không thể.
Hệ thống quả thật nói không sai, trước khi tiến vào thế giới nhiệm vụ, cậu chính là một tên đại phôi đản chó săn*, cái gì cũng biết làm một chút nhưng việc gì cũng làm chẳng đến nơi đến chốn. Đến cả đại lão cũng hết cách với cậu, đành chỉ biết giữ cậu lại tổng bộ làm linh vật.
(* Đại phôi đản chó săn: đây là một biệt danh/bình phẩm hài hước để mô tả một người vừa mới "vừa vào nghề", non nớt mà lại tham gia mọi thứ nhưng làm rất cẩu thả, chưa có kinh nghiệm.)
Bình luận