Chương 36: 36
🍊Edit: Hynth
------------------------------------------
Chương 36: Bị đâm từ phía sau như chó cái, tử cung bị xâm chiếm đầy tinh dịch, lại khiến trà xanh công nổi giận
Khó chịu quá.....
Từ sau khi không còn chút dịu dàng nào, tốc độ ra vào của đại dương vật càng lúc càng nhanh, Bách Văn Ninh hoàn toàn không cách nào thích ứng được, chỉ có thể mặc cho từng đợt khoái cảm dữ dội nối tiếp nhau cuốn lấy, nhấn chìm lấy chính mình.
Cứu mạng.....
Quỳ rạp trên mặt đất, hai tay cứng ngắc mở ra, sau đó lại bất giác siết chặt, Bách Văn Ninh giãy giụa nhưng động tác kia nhìn thế nào cũng giống như đang chủ động đưa mông lên, tham lam đón lấy khoái cảm.
"Anh Ninh Ninh sướng đến mức này rồi sao? Mông vặn vẹo nhiệt tình như vậy, thật đúng là lẳng lơ muốn chết."
Động tác giãy giụa bỗng chốc khựng lại, Bách Văn Ninh ngẩng đầu, đôi mắt hoe đỏ đẫm nước, xuyên qua tấm gương đối diện nhìn về phía Vưu Công Huân. Cậu nhìn thấy trong mắt y hiện đã đặc sệt dục vọng tối tăm, cũng thấy rõ trong ánh mắt của chính mình lúc này cũng đã bị câu ra ham muốn tình dục đậm sâu.
Bị ép nâng mông lên, mặt sau bị in hằn lên đầy rẫy dấu vết tình ái, vừa nhìn đã biết trải qua bao nhiêu lần sủng ái thỏa thích. Nơi hai người gắn kết, dịch thể dính ướt tích táp, men theo bắp đùi nhỏ xuống tận đầu gối, thấm một mảng lớn trên tấm thảm dưới chân. Mỗi lần bị đâm sâu vào một cái, thân thể của Bách Văn Ninh lại không kìm được mà run rẩy dữ dội.
Tấm lưng trắng mịn cũng rậm rạp dấu hôn, Vưu Công Huân vừa thao cậu, vừa cúi xuống mút lấy làn da để lại từng dấu vết chiếm hữu.
Dâm loạn đến cực điểm.
Giống như không thể chịu đựng nổi nữa, Bách Văn Ninh nghiêng mặt đi, cắn chặt môi, hai mắt nhắm nghiền, toàn thân bị khoái cảm cuồng loạn nhấn chìm đến mức hoàn toàn mất kiểm soát.
Mãi đến khi cự vật lớn kia một chút rồi lại một chút mạnh mẽ va chạm, tựa như muốn phá vỡ tử cung cậu, Bách Văn Ninh mới vội vàng cắn xuống cánh tay mình, cố gắng đem bản thân giấu vào một góc sâu nhất.
Nhưng kích thích dữ dội từ chỗ sâu nhất ấy quá mức mãnh liệt, khiến cậu dù cắn chặt răng cũng không nhịn được mà bật ra từng tiếng rên khe khẽ, mơ hồ mang theo vài phần sợ hãi. Hoa huyệt khẽ co rút, không ngừng run rẩy, lại lần nữa phun ra từng đợt dâm thủy nóng hổi.
Cuối cùng, cây gậy lớn kia vẫn hung hăng chen vào nơi mềm mại mẫn cảm nhất trong tử cung. Bách Văn Ninh chỉ cảm thấy lưng mình mềm nhũn, toàn thân run rẩy, giống như con bướm bị nhổ mất cánh, muốn trốn cũng không trốn nổi.
"A..... a!!"
Cắm sâu vào trong tử cung rồi dừng lại trong chốc lát, Vưu Công Huân liền bắt đầu điên cuồng va chạm vào lớp thịt mềm bên trong. Bách Văn Ninh chỉ cảm thấy toàn bộ lý trí đều sụp đổ, bật khóc nức nở thành tiếng.
Cậu hoảng hốt muốn bò về phía trước định trốn, nhưng trước mắt lại là tấm gương lạnh lẽo, phía sau là vực sâu dục vọng vô tận đang chờ để nuốt chửng lấy cậu.
Bình luận