Chương 38: 38

🍊Edit: Hynth

------------------------------------------

Chương 38: Dùng ngón tay của anh trai cắm huyệt đẫm nước, tỉnh dậy chuẩn bị dụ dỗ học trưởng trong phòng phát thanh, bị học trưởng khống chế

Như thể căn bản không thể thỏa mãn nổi hoa huyệt đã trở nên tham lam kia, Bách Văn Ninh vô thức kẹp chặt đôi chân, cọ xát vài lần rồi lại khẽ rầm rì.

"Khó chịu quá..... ưm....."

Tiếng nói mớ lẫn với tiếng nức nở nhỏ vụn, đến chính cậu cũng chẳng rõ bản thân đang muốn gì, chỉ cảm thấy chỗ đó bị quần ngủ cản trở khiến khoái cảm bị đứt quãng. Thế là mơ màng, cậu liền chậm rãi cởi quần ngủ ra.

Cánh tay được thả ra, Bách Đặng Trí lập tức giống như bị điện giật, vội vã thu tay về, ánh mắt mơ hồ trở nên hỗn loạn.

Rất nhanh sau đó, bên cạnh lại vang lên tiếng thở dốc khẽ khàng. Bách Đặng Trí biết đối phương đang làm gì, nhất thời cũng cảm thấy cổ họng khô khốc.

Chẳng bao lâu, trong phòng liền vang lên thứ âm thanh đặc trưng của chất lỏng quyện vào nhau. Bách Đặng Trí gần như không thể tin nổi mà quay đầu nhìn lại, ý thức được Bách Văn Ninh đang vô thức tự mình dùng tay thọc vào hoa huyệt.

Em trai của anh sao lại có thể..... dâm đãng đến mức này.

Nằm ngủ bên cạnh anh trai mà cũng không nhịn được, vô thức tự an ủi chính mình, thậm chí còn phát ra tiếng nước rõ mồn một, càng khiến tim Bách Đặng Trí đập thình thịch như sấm, căng thẳng đến mức phải nghiêng người quay mặt đi, trốn tránh lấy tay che tai lại.

Nhưng tiếng thở dốc mềm nhũn cùng tiếng rên rỉ khe khẽ kia lại càng lúc càng lớn, cho đến khi Bách Văn Ninh đột nhiên khẽ kêu một tiếng sợ hãi, rồi mới yên tĩnh lại.

Bách Đặng Trí cảm giác rõ ràng có chất lỏng nóng ấm bắn lên áo ngủ mình, lập tức hiểu ra - Bách Văn Ninh vừa mới bắn ra rồi.

Anh vốn chỉ muốn xem đệm giường có bị ướt hay không, nhưng vừa đưa tay sờ thử, cả bàn tay lập tức dính đầy dâm thủy. Chất lỏng dính nhớp ấm nóng ấy làm Bách Đặng Trí cả kinh, gần như cứng người.

Vừa định thu tay về, Bách Văn Ninh lại trở mình, hạ thân vô tình chặn ngay tay Bách Đặng Trí đang rụt về, mà hoa huyệt còn đang không ngừng rịn nước chỉ cách đầu ngón tay anh trong gang tấc.

Sợ đánh thức Bách Văn Ninh rồi bị hiểu lầm, Bách Đặng Trí không dám mạnh tay rút lại, thậm chí còn có thể cảm nhận được từng đợt nhiệt khí và dịch thể dính nhớp chảy xuống làm bàn tay anh trở nên nóng ran.

Bản thân cũng không rõ trong đầu đang nghĩ gì, Bách Đặng Trí lần đầu tiên cảm thấy thần trí mơ hồ, đến nỗi khi đầu ngón tay lỡ chạm vào lớp thịt mềm mại nóng bỏng kia, toàn thân lập tức cứng đờ, như bị điện giật.

Hoa huyệt đó, dường như đã đói khát đến mức không thể chờ đợi, lập tức co rút lại như muốn nuốt lấy bất cứ thứ gì chạm vào, nhưng lại chỉ có thể tham lam hút lấy khoảng không.

Bách Văn Ninh khẽ ngâm một tiếng, mơ màng vô thức đưa tay nắm lấy tay Bách Đặng Trí, chậm rãi đẩy sâu vào bên trong.

"A..... A ha..... Ưm..... Thoải mái..... Thoải mái quá....."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...