Chương 39: 39
🍊Edit: Hynth
------------------------------------------
Chương 39: Học trưởng công nói lời tục tĩu, trói chặt tiểu mỹ nhân ném lên sofa, phát hiện hoa huyệt sưng đỏ
Bị Hạ Hồng Minh khống chế trong ngực, Bách Văn Ninh cảm giác bản thân sắp phát điên. Cánh tay đang đè chặt eo cậu kia vô cùng rắn chắc, chẳng cách nào giãy thoát, nhẹ nhàng liền đem cậu ôm vào lòng như ôm một con mèo con.
Cằm bị nắm chặt lấy, chỉ có thể bị ép ngẩng đầu đối diện với ánh mắt Hạ Hồng Minh. Trong đôi mắt đó là dục vọng nóng rực, đáng sợ chẳng khác gì Vưu Công Huân lúc trước.
Chỉ thoáng nhìn một cái, Bách Văn Ninh liền cảm thấy bản thân như bị kéo vào vực sâu, vội vàng né tránh ánh mắt hắn.
Hai tay chống vào ngực Hạ Hồng Minh liều mạng giãy giụa, thế nhưng hoàn toàn vô dụng. Thân là một pháo hôi tuyến dưới, Bách Văn Ninh làm sao có sức chống lại nam chủ. Đối phương chỉ cần một tay là có thể dễ dàng nhấc cậu lên, ôm chặt vào lòng như bế một đứa trẻ.
Ngày thường Hạ Hồng Minh luôn là dáng vẻ ôn hòa, lúc nào cũng cười tủm tỉm, đây cũng là lý do tại sao hắn được yêu thích trong trường đến vậy. Trước kia Bách Văn Ninh cũng chẳng sợ hắn, nhưng hiện tại lại đột nhiên thấy run.
Có lẽ là do tư thế hiện tại quá mức quá khích, khiến Bách Văn Ninh càng nhận rõ khoảng cách sức mạnh giữa hai người. Nếu Hạ Hồng Minh thật sự muốn làm gì, chỉ cần một bàn tay cũng đủ ép cậu đến không nhúc nhích nổi.
Ôm chặt Bách Văn Ninh vào ngực, Hạ Hồng Minh còn tỏ ra hết sức tốt bụng mà hỏi:
"Camera ở đâu? Đưa đây, anh giúp em điều chỉnh lại một chút, chắc chắn sẽ quay rõ được cả mặt của anh."
Nghe hắn nói vậy, sắc mặt Bách Văn Ninh lập tức trắng bệch, bản năng lắc đầu: "Không có camera nào hết..... Tôi sai rồi....."
Cậu vừa dứt lời, Hạ Hồng Minh liền lập tức nắm lấy sợi dây chuyền trên cổ cậu, giọng lạnh hẳn: "Trước đây anh chưa từng thấy em đeo thứ này..... Camera nằm ở trong này đúng không?"
Không ngờ Hạ Hồng Minh lại nhạy bén như vậy, sắc mặt Bách Văn Ninh hơi thoáng chột dạ, ánh mắt lập tức lảng tránh.
"Thì ra quả nhiên là ở đây."
Hạ Hồng Minh nhẹ nhàng móc sợi vòng cổ trên cổ Bách Văn Ninh ra, vừa xoa đầu cậu vừa dịu dàng lên tiếng nhưng câu chữ lại mang theo ý vị chẳng chút đứng đắn.
"Nhưng em cần gì phải tốn công quay video lại làm gì chứ? Nơi này chẳng phải là phòng phát thanh sao? Em chỉ cần nói một câu thôi, chúng ta lập tức có thể phát sóng trực tiếp cho toàn trường nghe. Nói không chừng, đến lúc đó anh thật sự sẽ bị Hạ gia trực tiếp đuổi ra ngoài cũng nên..... Em thấy có đúng không, Ninh Ninh?"
"Hãy tàn nhẫn thêm một chút đi, Ninh Ninh."
Nghe đến đó, tim Bách Văn Ninh lập tức nặng trĩu, không nhịn được mà ngẩng đầu nhìn sắc mặt Hạ Hồng Minh.
Khóe môi người kia vẫn treo nụ cười ôn nhu như thường ngày, nhưng trong ánh mắt nóng rực kia lại ẩn giấu nguy hiểm rõ ràng, tựa như một con dã thú điềm tĩnh đang nhìn ngắm con mồi, mà con mồi ở đây lại chính là cậu.
Bình luận