Chương 43: 43

🍊Edit: Hynth

------------------------------------------

Chương 43: Giáo bá công đẩy trứng rung vào tử cung, tiểu mỹ nhân tự thôi miên chính mình, bị trừng phạt uống sữa bò

Trứng rung bên trong cơ thể không ngừng rung lên, khiến Bách Văn Ninh khổ sở đến mức không nói thành lời. Cậu vốn tưởng lần này cùng lắm cũng chỉ bị chơi qua loa một trận, nào ngờ vẫn đánh giá quá thấp thủ đoạn đa dạng của Triệu Diệp Thước.

Đặc biệt là loại thuốc kích dục lần này, dược tính lại mạnh đến dọa người. Chẳng mấy chốc, Bách Văn Ninh đã hoàn toàn đánh mất lý trí. Khoái cảm ban đầu còn khiến người ta run rẩy, nhưng sau khi vượt quá cực hạn, nó liền biến thành một loại tra tấn.

Muốn cuộn người lại trốn tránh bớt đi chút đau đớn cùng khoái lạc dày vò, nhưng thân thể căn bản không thể động đậy, chỉ có thể mặc cho khoái cảm rậm rạp mãnh liệt tràn tới, từng đợt từng đợt không ngừng tra tấn thần kinh, khiến Bách Văn Ninh như sắp tan vỡ.

Chờ đến khi Triệu Diệp Thước quay lại, Bách Văn Ninh đã sớm hai mắt thất thần. Nghe thấy tiếng cửa mở, cậu phải mất nửa ngày mới hậu tri hậu giác quay đầu nhìn sang.

"Ách....." Có chút đau đớn giật giật người, ánh mắt Bách Văn Ninh mang theo vài phần khẩn cầu, môi run run, lại không biết nên mở miệng nói gì. Chỉ có thể yếu ớt thốt ra một chữ: "Cầu....."

Dưới thân là một bãi dâm thủy hỗn loạn, bắp đùi bị dâm thủy thấm ướt đến mềm mại, trơn bóng đến mức chỉ cần sờ lên liền một trận ướt át dinh dính.

Trứng rung trong cơ thể đang thác loạn cũng vào đúng lúc ấy chợt ngừng lại. Bách Văn Ninh ngửa cổ, mồ hôi mịn màng chảy đầy, thân thể căng chặt bỗng mềm nhũn, vô lực ngã xuống.

Khoái cảm rút đi, thay vào đó là một tầng ửng đỏ nhanh chóng dâng lên trên gương mặt tái nhợt. Triệu Diệp Thước cúi người xuống, nhẹ nhàng đem người cởi bỏ quần áo, thật cẩn thận kéo vào trong ngực.

"Ngoan nào, anh sẽ chiều em có được không?."

Trong cơ thể phảng phất có một ngọn lửa đang không ngừng tác loạn thiêu đốt. Bách Văn Ninh dựa sát vào lòng ngực Triệu Diệp Thước, theo bản năng co người lại, như muốn trốn tránh cơn nóng rát đang cào xé bên trong.

Triệu Diệp Thước từng chút từng chút một đút thức ăn vào miệng Bách Văn Ninh, nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn yếu đuối kia, trong lòng gã không khỏi dâng lên một cơn mềm mại dịu dàng, lẫn vào đó là khoái cảm nhè nhẹ.

Gã thích nhất là dáng vẻ Bách Văn Ninh ỷ lại vào mình, loại thỏa mãn trên phương diện tinh thần này, còn khiến gã sung sướng hơn cả thân thể.

Nhưng Bách Văn Ninh trời sinh sẽ không bao giờ cam tâm mà dựa dẫm vào gã. Vừa nghĩ đến đây, tâm tình Triệu Diệp Thước liền trầm xuống vài phần. Gã vươn tay, dịu dàng lau đi vệt thức ăn còn dính ở khóe miệng của nhóc con kia.

Nếu Bách Văn Ninh lúc này còn thanh tỉnh, biết được gã đang nghĩ gì, tám phần sẽ không nhịn được mà mắng gã một câu: có phải anh bị bệnh rồi hay không.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...