Chương 8: 8
Chương 8: Ngốc nghếch mỹ nhân vô tâm không chút lương tri, trà xanh đánh thuốc, giáo huấn bà xã ngu ngốc.
Có lẽ là tức đến choáng váng, Vưu Công Huân tức đến mức bật cười: "Vậy Ninh ca ca cũng cởi quần lót cho em xem đi."
"Không được", cuối cùng Bách Văn Ninh lúc này mới có chút cảnh giác, nhìn y đầy nghi hoặc, "Cậu tự xem của cậu đi."
Cứ như vậy đi, ít nhất còn có thể che đậy điểm mấu chốt cuối cùng, chứ không hoàn toàn ngốc.
Trong phút chốc, Vưu Công Huân cũng chẳng biết mình nên tức giận hay là bất lực nữa. Dù sao thì điều quan trọng nhất lúc này vẫn là kéo Bách Văn Ninh đi thay quần áo ngủ, tiện thể rửa sạch hoàn toàn thứ trên tay cậu.
Bách Văn Ninh trông có vẻ vẫn chưa cam lòng, định rút tay lại nhưng không được, cậu than thở: "A, anh còn chưa nhớ rõ mà, cậu rửa sạch rồi thì anh biết tìm hắn như thế nào chứ ?"
"Em nhớ rồi", Vưu Công Huân cúi đầu, giọng nói có chút lạnh lẽo, "Em giúp anh đi tìm hắn cũng như nhau thôi. Ninh ca ca, anh phải học cách để người khác giúp một tay, đừng chuyện gì cũng ôm hết vào người, dễ gặp rắc rối lắm."
Quả nhiên không hổ là một thành viên trong phe phản diện, kinh nghiệm làm chuyện xấu phong phú thật. Bách Văn Ninh cảm thấy lời y nói đúng là có lý, bằng không thì cậu cũng chẳng đến mức bị người ta đánh cho một trận tơi bời như vậy.
Nghĩ tới đây, Bách Văn Ninh không khỏi có chút tức giận, thuận miệng châm ngòi mâu thuẫn giữa nam chính cùng Vưu Công Huân: "Cậu sao không nói sớm chứ, anh bị hắn đánh một trận rồi ! Tên đó quá đáng lắm, cướp vị hôn thê của anh, anh tới tìm hắn nói chuyện, vậy mà hắn còn đánh anh đến ngất xỉu, đầu óc vẫn còn choáng váng đây này !"
"......"
Vưu Công Huân ngẩng đầu, hít sâu một hơi, nhất thời chẳng biết trong đống lời nói đó, câu nào mới khiến mình điên tiết nhất. Cuối cùng vẫn là vì sự an nguy của Bách Văn Ninh quan trọng hơn, Vưu Công Huân có chút sốt ruột hỏi: "Tên đấy đánh vào chỗ nào của anh ?"
Rõ ràng là hôm nay y không thấy trên người Bách Văn Ninh có vết thương gì cơ mà ?
"Nó đánh vào đầu của anh !!"
Đầu ? Cái này làm sao mà được !
Sau khi giúp Bách Văn Ninh rửa sạch tay và thay đồ xong, Vưu Công Huân liền trực tiếp gọi điện thoại cho người đưa Bách Văn Ninh đi chụp phim X-quang, kiểm tra toàn thân một lượt. Khi xác định không có vấn đề gì nghiêm trọng thì đã hơn 9 giờ tối.
Trên đường đến đó, Bách Văn Ninh đã ăn một chén cháo, dù không đói nhưng trong lòng lại có chút buồn bực, tâm trạng như đang trở về những ngày tháng ảm đạm, u sầu. Khi đã ngồi lại lên xe, Bách Văn Ninh nhìn thấy Vưu Công Huân vẫn còn ở đó, hơi nghi hoặc hỏi: "Tối nay cậu không về nhà à ?"
"Anh trai của anh đi nước ngoài đã nửa tháng rồi, em ở lại để chăm sóc cho anh."
"À..... Sao lại không phải là anh chăm sóc cho cậu chứ?"
Nhìn thấy nét mặt hơi bất đắc dĩ của Vưu Công Huân, Bách Văn Ninh cũng cảm thấy có chút chột dạ, khẽ ho nhẹ một tiếng rồi nhanh chóng chuyển chủ đề.
Bình luận