Chương 17: Ngoại truyện 1: Lễ cưới của hai bạn.

Củ Sen nhỏ được 9 tháng tuổi thì hai ba ba của bé bắt đầu chuẩn bị cho lễ cưới, vì thế, Sen nhỏ phải tách ra khỏi ba nhỏ mà bé thích nhất những 3-4 tiếng một ngày. Sen nhỏ phụng phịu không vui chút nào nhưng nể mặt bà ngoại và anh trai Duy Duy ngày nào cũng đến chơi, bé cũng đành tươi cười mà ê a hóng hớt để cả nhà cùng vui.

Thư An lúc mang thai không ốm nghén cũng chẳng mệt mỏi, cậu chỉ ngủ nhiều mà thôi, vì thế đến khi sinh Củ Sen xong, cậu cũng về dáng rất nhanh nhưng Doãn Tuấn thật sự kiêng cữ rất kỹ. Từ sau tháng thứ bảy, anh đã không quan hệ với Thư An nữa, dù nhiều lúc khó chịu muốn điên nhưng anh vẫn cố nhịn không làm.

Sau khi Thư An sinh xong anh cũng kiêng cữ cùng cậu, bởi vì Thư An sinh mổ nên cậu bị đau khá lâu. Doãn Tuấn thật sự xót vợ muốn chết, anh bắt đầu hối hận về quyết định để cậu mang thai. Cũng may người song tính khó mang thai nên anh chỉ để cậu đau lần này thôi.

Bác sĩ nói kiêng cữ tốt nhất là qua 1 năm, nếu không ít nhất cũng phải qua 6 tháng. Sau 6 tháng, Thư An từng muốn quyến rũ Doãn Tuấn nhưng anh nhất quyết không là không. Nếu không phải con cặc của anh đã dựng lều cắm trại từ sớm thì Thư An cũng thật sự tưởng anh không có nhu cầu nữa rồi.

Dạo này hai người đang chạy đôn chạy đáo lo tổ chức đám cưới. Có quá nhiều việc phải lo, từ địa điểm tổ chức, thuê decor sân khấu rồi đến những thứ nhỏ nhất như tấm thiệp mời khách cũng đều phải lo. Dù cho ba Thư, Doãn Tuấn và anh trai Thư An đã lo những công việc lớn nhưng Thư An cũng vẫn rất tất bật.

Doãn Duy tặng Thư An và Doãn Tuấn mỗi người một bộ vest cưới do cậu thiết kế, Thư An rất là thích bộ vest ấy nên cậu đã để nó làm bộ đồ cho phần lễ. Còn lại bộ đồ sau phần lễ cần phải thoải mái để tiếp đón khách khứa nên mẹ Thư dẫn Thư An đi chọn.

Củ Sen 9 tháng tuổi, lần đầu được vào Trung tâm thương mại với ba nhỏ liền đảo đôi mắt lúng liếng nhìn khắp nơi. Cái gì bé cũng thấy mới lạ nhưng vì có ba nhỏ địu nên bé không khóc mà còn vui vẻ ê a cả đường đi. Khiến ai đi ngang qua cũng phải ngó thêm một cái vì quá đáng yêu.

Có lẽ cái biệt danh nó vận vào người nên Củ Sen từ khi sinh ra lúc nào cũng múp míp vừa phải, đã vậy còn trắng trẻo nên nhìn là muốn nựng ngay. Thư An đùa Doãn Tuấn rằng may mà bé là một củ sen sạch sẽ, chứ bé mà giống củ sen dính bùn thì sẽ đen nhẻm luôn.

Thư An ôm Sen nhỏ dạo trung tâm thương mại một buổi cũng mỏi nhừ người, cũng may Doãn Tuấn đến cứu cánh kịp. Vì còn 3 tháng nữa mới tổ chức lễ cưới nên Doãn Tuấn vẫn chưa xin nghỉ phép, ngược lại thì công việc của Thư An có thể mang về nhà làm được nên cậu có thời gian vừa chăm con vừa làm việc.

Khi Doãn Tuấn tới nơi, Thư An cùng mẹ Thư đã chọn xong đồ cho hai người và đang ngồi nghỉ ở một quán nước. Củ Sen nhỏ đã ngủ gật từ lâu, Doãn Tuấn tiến tới bế con lên rồi ngồi cạnh vợ.

"Nghe nói con không muốn mời ba mẹ con lên dự lễ cưới à? Như vậy có phải phép không?"

Gia đình Thư An cũng biết việc nhà Doãn Tuấn, tuy bên ngoài không nói là cắt đứt quan hệ nhưng sự thật thì chẳng khác gì đã cắt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...