Chương 22: + 23 + 24 + 25

Chương 22:

Bị Triệu Đông Sanh bắt nằm viện hơn một tuần lễ, Nguyễn Điềm nghẹn muốn chết. Thật vất vả mới đến ngày xuất viện, Nguyễn Điềm phóng nhanh ra khỏi phòng bệnh, Triệu Đông Sanh ở phía sau hô to: " Đứng lại!"

Nguyễn Điềm đứng lại, chờ Triệu Đông Sanh đến gần, nắm tay hắn đi về phía trước.

Triệu Đông Sanh gõ đầu hắn: " Chạy nhanh như vậy làm gì, chân không đau sao?"

" Không đau." Vốn không nghiêm trọng lắm, lúc đó Nguyễn Nham quá hoảng loạn, một dao kia đâm cũng không sâu. So với Nguyễn Nham vết thương này nhẹ đến có thể bỏ qua.

Những ngày ở trong viện, Nguyễn Điềm vô số lần muốn mở miệng hỏi tình huống của Nguyễn Nham, nhưng cuối cùng vẫn nuốt xuống. Nguyễn Điềm sợ Triệu Đông Sanh sẽ hỏi ân oán giữa hắn và Nguyễn Nham, hắn không muốn nói dối, mà không ngờ rằng Triệu Đông Sanh đã biết rõ từ lâu rồi.

Trên thực tế, anh họ Nguyễn Điềm bị Triệu Đông Sanh đánh cho bay nửa cái mạng, nằm trên giường bệnh sống dở chết dở, lần thứ hai nhìn thấy Triệu Đông Sanh sợ đến mức suýt chút nữa lại tiến vào phòng ICU. Triệu Đông Sanh nhẹ nhàng hỏi một câu, gã cái gì cũng phun ra hết, nói xong Triệu Đông Sanh còn chưa làm gì, gã đã sợ tiểu cả ra quần.

Không chỉ Triệu Đông Sanh ghét bỏ, mà hộ tá cũng ghét bỏ. Triệu Đông Sanh cho người đi điều tra, biết đến công ty cha gã cũng đã có nguy cơ phá sản, mẹ gã dính thân vào bao việc bê bối, trong ngoài nhà hỏng bét, không ai quan tâm gã.

Triệu Đông Sanh thấy gã đã thảm như vậy rồi, lười tốn sức với gã.

Ngày thứ tư Nguyễn Điềm nằm viện, trợ lý Triệu Đông Sanh gọi điện đã tìm thấy Đào Ngưng, Triệu Đông Sanh ai cũng không nói, một thân một mình lái xe ngàn dặm chạy đến huyện thành nhỏ nào đó.

Nhìn thấy Đào Ngưng, nghe bà nói Nguyễn Điềm lớn lên ở nơi đó.

Triệu Đông Sanh từ trong miệng Nguyễn Nham biết Nguyễn Điềm năm mười hai tuổi gặp các loại tao ngộ, nghe từ miệng Đào Ngưng không chút tình cảm nào tự thuật lại thời ấu thơ bi thảm của hắn. Đào Ngưng nói, nếu không phải vợ của cha Nguyễn Điềm chết đúng lúc, thì hắn đã bị bà bán đi lâu rồi, thực sự là tâm muốn giết người Triệu Đông Sanh đều có.

Đương nhiên y sẽ không đánh bà dù là một đầu ngón tay, ô uế.

Trước khi rời đi, Triệu Đông Sanh lấy ra một thẻ ngân hàng, bảo bà từ nay về sau không được phép liên lạc với Nguyễn Điềm, coi như không có đứa con trai là hắn.

Đào Ngưng sảng khoái đáp ứng.

Triệu Đông Sanh nhìn cũng lười nhìn bà, bỏ lại thẻ quay người rời đi.

Trên đường về, trong đầu Triệu Đông Sanh chỉ có một ý nghĩ, từ nay về sau phải hảo hảo đối tốt và bảo vệ Nguyễn Điềm.

Tiểu Điềm Điềm hắn, lẽ ra phải nhận hết mọi điều tốt nhất trên thế giới này.

Thấy Triệu Đông Sanh đi tới trước xe móc chìa khóa ra rồi bất động, hơi cúi đầu, không biết đang nghĩ gì. Nguyễn Điềm đứng cùng y một chút, thấy y cứ vậy mãi, không khỏi nhẹ nhàng đẩy một chút: " Anh làm sao vậy?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...