Chương 7: + 8
Chương 7:
Nguyễn Điềm mệt mỏi, vẫn kiên cường chống đỡ đi tắm, sau đó bổ nhào lên giường, thời điểm chuẩn bị tắt đèn đi ngủ thì nghe thấy tiếng gõ cửa. Nguyễn Điềm dụi dụi mắt, xuống giường ra khỏi phòng ngủ, hỏi " Ai vậy?"
" Tôi."
Nguyễn Điềm nghe ra là ai, cố ý hỏi lại, " Anh là ai a?"
" Triệu Đông Sanh."
" Anh lại đến làm gì?"
" Con mẹ nó cậu mở cửa là được rồi! Hỏi nhảm nhiều vậy làm gì!"
Nguyễn Điềm không làm gì được y, nhanh chóng mở cửa, " Anh có thể hay không nhỏ giọng xuống, trễ thế này rồi, phiền người khác nghỉ ngơi." Thấy trong tay Triệu Đônv Sanh cầm theo cái túi, hỏi, " Cái gì đây?"
Triệu Đông Sanh không lên tiếng, bước nhanh vào phòng, ngồi xuống ghế salong, lấy đồ trong túi ra, Nguyễn Điềm vừa nhìn, là hai hộp đựng cơm điêu khắc tinh xảo. Nguyễn Điềm nhânn ra logo trên mặt, thuộc về một nhà hàng nổi tiếng của khách sạn 5 sao.
Ăn bữa khuya cũng sang trọng như thế, Nguyễn Điềm âm thầm liếc mắt một cái, cất bước đi về phòng ngủ, Triệu Đông Sanh gọi hắn quay lại, " Đi đâu?"
Nguyễn Điềm trả lời y, " Ngủ."
" Tới đây."
Nguyễn Điềm buồn ngủ rười rượi, bạch bạch bạch đi tới, bình tĩnh hỏi, " Làm gì?"
" Ngồi xuống."
Nguyễn Điềm ngồi xuống, thấy Triệu Đông Sanh đẩy hộp thức ăn về phía mình, hắn cũng không khách khí, mở hộp ra lấy đũa, gắp cái sủi cảo tôm bỏ vào trong miệng.
Triệu Đông Sanh, ".... Cậu cũng thật không khách khí a."
Nguyễn Điềm một hơi ăn hết ba cái, lúc này mới có thời gian nói chuyện, " Không phải anh kêu tôi trong vòng nửa tháng tăng mười cân sao?"
Triệu Đông Sanh im lặng trong chốc lát, đem một hộp khác đẩy lại, " Vì mười cân, ăn."
Nguyễn Điềm cũng thật không khách khí với y, một người ăn hết hai phần thức ăn, cái bụng no đến mức nhô lên cao. Hắn đứng lên vô vỗ bụng, nhìn Triệu Đông Sanh, " Anh về đi, tôi muốn ngủ."
Triệu Đông Sanh nhìn đồng hồ trên cổ tay, " Muộn rồi, không về."
" Không về?" Nguyễn Điềm sợ hãi, " Anh muốn ở đây qua đêm?"
Triệu Đông Sanh nhìn quanh một chút sau đó vỗ vỗ ghế salong hai lần, " Làm sao, tôi không ngại ở lại cái nơi rách nát này mà cậu lại ngại tôi?"
Nguyễn Điềm cau mày, " Triệu Đông Sanh, đến cùng là anh muốn làm gì?"
" Không dễ chịu đi? Này là được rồi." Triệu Đông Sanh nằm xuống hai tay khoanh trước ngực, " Khiến cậu cảm thấy khó chịu, đây là mục đích của tôi, cậu càng không thoải mái tôi liền sảng khoái."
Nguyễn Điềm đứng một hồi, thấp giọng nói, " Tôi biết anh chán ghét tôi, nhưng anh hoàn toàn có thể đổi loại phương thức trả thù tôi, anh như vậy... tôi rất mệt."
Bình luận