Chương 42: 🐰 42: Thả chạy
Edit by Cua 🌷
_
Chu Thương Hoàn nhìn vào cặp mắt đen ngập tràn tình yêu điên cuồng nhưng cực kỳ cố chấp kia. Tim anh khẽ run lên một nhịp. Trong cơn mưa giàn dụa, hàng mi ướt sũng cụp xuống, cả hai gần như không thể thấy rõ ánh mắt của nhau, song Chu Thương Hoàn vẫn nhìn thấy.
Anh thấy rõ, lớp vỏ bọc đứa trẻ ngoan rốt cuộc không thể trói buộc nổi linh hồn điên cuồng vì khát khao yêu thương bên trong được nữa. Nỗi sợ mất mát quá lớn khiến thứ tình cảm bị ép nén trong bóng tối của cơn mưa cuối cùng cũng vỡ tung, méo mó trào ra ngoài.
Vô số giọt mưa hát vang, trôi nổi như đôi cánh đen vẫy vùng trong tình yêu câm lặng.
Chu Thương Hoàn thấy rõ khao khát sâu thẳm nhất trong lòng Chu Triệt, nhưng anh mệt rồi. Anh không muốn dành thêm thời gian để phân tích kỹ lưỡng những yêu hận sâu kín trong lòng mình, không muốn lục lọi những mảnh ký ức dù ấm áp hay xao xuyến để đáp lại một người đã từng làm tổn thương anh. Anh không muốn lãng phí thời gian vào việc làm tổn thương nhau, trả thù, gào thét, lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác.
Vì vậy, dù biết "trả thù" mà Chu Triệt nói chính là một lời nói dối, còn cả tình yêu lại đang gào thét trong ánh mắt, Chu Thương Hoàn vẫn chọn làm ngơ.
Trừ bản thân mình, anh không muốn thương hại bất cứ ai nữa.
"Chu Triệt, đừng trả thù nữa," Chu Thương Hoàn nói. "Hãy bước tiếp đi."
Lời nói rất ôn hòa. Chu Triệt lặng người trước ánh mắt chất chứa mỏi mệt ấy, vẫn siết chặt cổ tay không buông, không thốt nên lời. Chỉ có tay và ánh mắt là run rẩy không thôi.
"Anh ơi, em không đi được."
"Không đi được cũng phải đi," Chu Thương Hoàn nhìn khuôn mặt ướt đẫm nước mưa của hắn. "Với lại, đừng gọi tôi là anh."
Chu Thương Hoàn không thể chịu nổi việc Chu Triệt dùng ánh mắt đong đầy yêu thương gọi mình là anh. Suốt những năm qua, anh luôn sống trong nỗi hận mất mẹ và ông nội, trong lòng chưa bao giờ coi con của Thương Lăng là em trai. Vì vậy, sau khi bị Chu Triệt cưỡng bức, trong lòng anh càng thêm căm phẫn, chứ không phải sự lên án đạo đức về loạn luân. Ngay cả sau này chủ động lên giường với Chu Triệt, anh vẫn luôn coi Chu Triệt là đối tượng để trả thù, chứ không phải em trai.
Vì thế Chu Thương Hoàn chưa từng thực sự vướng bận về mặt đạo đức luân lý. Nhưng khi anh lựa chọn buông bỏ, khi anh nhận ra mình đã bắt đầu xem Chu Triệt là người nhà, mà Chu Triệt lại cố chấp đến cuồng dại muốn yêu anh, Chu Thương Hoàn buộc phải bắt đầu xem xét lại từ "anh" và chịu đựng tất cả sự giằng xé từ lương tâm.
Có những chuyện trên đời không thể nói ra, ví dụ như anh thực sự đang loạn luân, từ bị động chuyển sang chủ động.
Tim Chu Thương Hoàn đau đớn thắt lại. Anh nghĩ, nếu Chu Triệt muốn tình yêu, vậy thì anh dứt khoát sẽ chấm dứt hoàn toàn những ảo tưởng của Chu Triệt.
Chu Thương Hoàn gỡ từng ngón tay của Chu Triệt, ánh mắt nghiêm nghị xen lẫn chút bi ai, thẳng thừng nói: "Cậu là Thanh Chu, cậu đã đọc《 Cô Thuyền 》 và 《 Tình yêu thuần khiết nhất》, cậu thừa biết 'thuần ái' mà tôi muốn là như thế nào."
Bình luận