Chương 25: 🐰25: Người nhà
Edit by Cua 🌷
_
Chiều ngày hôm sau, Chu Triệt mở cửa nhà, vừa thấy Vương Kha và Bùi Hạ đứng ngoài cửa thì sắc mặt lập tức thay đổi. Hai người bên ngoài cũng chẳng khá hơn. Đến khi Chu Thương Hoàn bưng cốc nước đi tới, nhìn thấy nét mặt phức tạp của bọn họ thì ánh mắt vốn ngập tràn vui mừng cũng dần chuyển sang nghi hoặc, đặc biệt là khi anh nhìn thấy ánh mắt của Chu Triệt, phản chiếu rõ ràng sự lo lắng, bất an, xen lẫn nỗi sợ mơ hồ.
Chu Thương Hoàn lập tức nhận ra giữa ba người này chắc chắn có chuyện gì đó giấu anh, hơn nữa, Chu Triệt là bên có lỗi. Nếu không thì hắn đã chẳng sợ. Cũng chẳng đến mức như đứa trẻ phạm lỗi, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Chu Thương Hoàn bình tĩnh mời hai người kia vào nhà.
Trong thư phòng, vẻ mặt của Vương Kha và Bùi Hạ rất vi diệu, ngay cả khi thương lượng về nhà hàng tối nay đi ăn mừng sinh nhật, ánh mắt họ vẫn thỉnh thoảng liếc về phía Chu Triệt, ánh mắt mờ ám khó hiểu. Mà Chu Triệt càng kỳ lạ hơn, rõ ràng Chu Thương Hoàn không gọi hắn, nhưng hắn hết mang cà phê lại mang trái cây, ngay cả những cuốn sách bình thường đến cuối cùng mới dọn dẹp, hôm nay cũng đã sớm được sắp xếp gọn gàng.
Chu Thương Hoàn vừa trò chuyện với bạn bè một cách hời hợt, vừa quan sát phản ứng của Chu Triệt. Có vài lần, hai người chạm phải ánh mắt nhau, Chu Triệt lại chột dạ lập tức dời đi, sau đó cúi đầu luống cuống sắp xếp sách.
Chu Thương Hoàn đứng dậy đi tới, ánh nắng chiều gay gắt mà chói chang, càng đến gần Chu Triệt, càng có thể thấy rõ khuôn mặt hắn hơi ửng đỏ, "Không cần dọn nữa, ra ngoài trước đi."
Chu Triệt lập tức lắc đầu: "Anh, em vẫn chưa dọn xong."
"Chưa dọn xong cũng ra ngoài cho tôi." Chu Thương Hoàn chỉ tay ra cửa, "Nhanh lên."
Chu Triệt chậm chạp đặt sách xuống, vừa bước ra khỏi cửa liền liếc nhìn về phía hai người Vương Kha. Đợi đến khi Chu Thương Hoàn đóng cửa lại mới đứng ở cửa thêm hai phút, sau đó đột ngột mở cửa ra, liền nhìn thấy Chu Triệt không kịp né tránh.
Hắn đang áp tai vào cửa nghe lén.
Bốn mắt chạm nhau, Chu Triệt bị bắt quả tang đột nhiên mở to mắt, rõ ràng là bị dọa sợ. Chu Thương Hoàn nhíu mày: "Chu Triệt, cậu đang làm gì vậy?"
Chu Triệt luống cuống tay chân, hắn lắc đầu liên tục: "Em không... em không làm gì cả. Em xuống lầu ngay."
Nhìn Chu Triệt xuống lầu, Chu Thương Hoàn lại quay đầu nhìn sang Vương Kha và Bùi Hạ, sắc mặt cả hai cũng không mấy dễ coi. Dù rất muốn hỏi rõ mọi chuyện, nhưng Chu Thương Hoàn hiểu rằng, chuyện đã xảy ra giữa ba người này chắc chắn không phải điều gì tốt đẹp. Mà hôm nay là sinh nhật của Vương Kha, để thuận tiện về thời gian, hai người đã đặc biệt từ Thượng Hải đến Tô Châu tìm anh, vậy nên cho dù có ghét cay ghét đắng cái ngày ác mộng này đến mức nào đi nữa, anh cũng không thể để bạn thân nhất của mình phải chịu ảnh hưởng.
Chu Thương Hoàn không ở nhà lâu, mà tự lái xe đưa Vương Kha và Bùi Hạ đến nhà hàng đã đặt trước. Lúc thay quần áo chuẩn bị ra ngoài, Chu Triệt đi tới, hắn bám vào cửa, giọng có chút cầu khẩn: "Anh, anh có thể đưa em đi chúc mừng sinh nhật anh Vương Kha không?"
Bình luận