Chương 11: 12 (Hoàn)
Edit & Beta: SwaniSwania. (Chỉ đăng tại Wattpad và Wordpress)
Chương 11.
Đã qua ba ngày......
Nhạc Điềm chậm rãi đứng dậy từ giường, động tác này làm ảnh hưởng đến xích sắt giam cầm cổ tay cậu, kim loại va chạm phát ra tiếng vang 'leng keng'.
Nhạc Điềm lôi kéo dây xích, trong phạm vi của sợi dây khó khăn đi đến bên cửa sổ, nhìn ra phía bên ngoài, trong đình viện ánh nắng tươi sáng hoa thơm chim hót, lại không thấy một người.
Từ đêm thất bại kia, cậu là người khởi xướng, trang chủ liền khóa cậu ở trong phòng, mỗi ngày tự hắn đưa cơm đưa thuốc tới, cho đến hôm nay bệnh của cậu thuyên giảm bớt.
Ban ngày trang chủ ra ngoài xử lý sự vụ, giữa trưa trở về cùng ăn trưa, buổi tối về phòng ngủ chung một giường với cậu. Trừ bỏ bị khóa ở trong phòng, hai người giống như là phu thê.
Nhạc Điềm đỏ bừng mặt, lắc đầu đánh tan cái ý niệm này. Trang chủ chỉ là chưa muốn xử cậu, hoặc là còn chưa biết xử cậu như thế nào, cũng có thể là thân thể quái dị này của cậu rất được trang chủ thích?
Sắc trời dần dần tối sầm xuống, Nhạc Điềm đốt đèn lên, ngồi đọc sách chờ trang chủ, lật xem từng trang, bất tri bất giác liền chìm vào hôn mê.
"Ưm...... A!"
Xảy ra chuyện gì?!
Nhạc Điềm đột nhiên trợn mắt, lại phát hiện chính mình nằm ở trên giường khi nào, đôi mắt bị vải bố che lại, khóa xích còn ở trên tay, nhưng lại bị trói ở đầu giường, làm cánh tay của cậu chỉ có thể đặt ở trên gối đầu.
Đáng sợ nhất chính là, trên người cậu không có manh áo che thân!
"Ưm! Không......"
Nam nhân phát hiện cậu tỉnh, dùng sức vuốt ve hai môi âm hộ ở hạ thân, đoạt lại lực chú ý của cậu.
"Ai? Trang chủ? Không cần như vậy......"
Nam nhân không nói ra tiếng, cúi đầu ngậm lấy tiểu côn thịt hơi hơi ngẩng đầu, như là ăn món ngon mỹ vị gì, ngậm liếm vuốt ve lên xuống, phát ra tiếng nước tấm tắc rung động.
"A! Ngươi là ai...... Không cần......"
Bàn tay to lớn nóng bỏng của nam nhân bao bọc lấy cặp mông tròn xoe trắng nõn, mạnh mẽ xoa bóp, bẻ ra hai bên rồi khép lại, đè ép tiểu huyệt mấy ngày nay nếm trải tình dục mẫn cảm vô cùng.
"Chảy ra nước." Thanh âm nghẹn ngào truyền đến từ phía dưới.
Tâm Nhạc Điềm nháy mắt trầm xuống, đây không phải là giọng của trang chủ!
"Không! Không! Buông ta ra! Ngươi là ai! Sao lại dám đi vào phòng ngủ của trang chủ!"
Nhạc Điềm điên cuồng giãy giụa, nhấc chân tàn nhẫn đá nam nhân, lại không biết chính mình trúng mê dược nên không còn sức lực, cậu lúc này giống như con mèo nhỏ, cổ chân bị bàn tay hữu lực bắt lấy, tách chân ra cột vào hai bên. Trong miệng liền bị nhét vải không thể phát ra tiếng.
"Đừng nhúc nhích! Ngoan một chút ta liền không làm ngươi đau."
Nhạc Điềm bày ra đôi mắt đầy tuyệt vọng, lại không dám nhúc nhích chút nào.
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bình luận