Chương 7: 8

Edit & Beta: SwaniSwania. (Chỉ đăng tại Wattpad & Wordpress)

Chương 7.

Lần đầu Nhạc Điềm được trải nghiệm súc ruột, cảm thấy thẹn và đau đớn, ở trước mặt người trong lòng bài tiết đã đánh vỡ tâm lý phòng tuyến của cậu, bây giờ đây nội tâm cậu yếu ớt mẫn cảm, tay nhỏ run rẩy nắm lấy ống tay áo Huyền Ngọc, không cho hắn rời đi.

Huyền Ngọc vốn tưởng rằng cậu kêu thê thảm như vậy, sẽ sợ hãi việc thân cận hắn, không nghĩ tới thế mà càng thêm dính người, không ngờ thu được hiện tượng tốt như vậy.

"Ta đi lấy chén nước, ngươi kêu đến giọng cũng khàn rồi kìa."

Nhạc Điềm khô khốc nuốt một chút nước miếng, cổ họng thật sự có chút đau. Nhưng tay nhỏ không có ý muốn thả lỏng.

Nhỏ giọng nỉ non nói: "...... Đừng rời khỏi ta."

Huyền Ngọc chỉ có thể bế cậu đang trần truồng lên, đi tới trước bàn, để người ngồi lên trên đùi mình.

Cặp mông sưng đỏ ngồi lên trên đùi trang chủ, làm cậu nhỏ giọng kêu một chút, nhớ tới vừa nãy trang chủ đánh mông mình, mặt đỏ bừng dúi đầu vào ngực trang chủ.

Huyền Ngọc sợ cậu lạnh, thế là dùng hai tay ôm Nhạc Điềm sát hơn. Quanh thân Nhạc Điềm tràn đầy hơi thở của trang chủ, nhiệt độ cơ thể nóng bỏng cách một tầng vải dệt mỏng truyền qua, làm thân mình cậu ấm áp, cũng trấn an cảm xúc hoảng sợ bất lực của cậu.

Cái miệng nhỏ uống nước trà do trang chủ rót, Nhạc Điềm chậm rãi bình phục lại.

"Ta không có cố ý nhục nhã ngươi" Huyền Ngọc mở miệng giải thích "Chỉ là giữa hai nam nhân hành phòng (quan hệ), cực dễ bị thương, ngươi lại thật nhỏ yếu, chuẩn bị tốt một chút sẽ ổn hơn."

"Đến nỗi đánh ngươi" Huyền Ngọc dừng một chút, "Là ta tức ngươi lần trước không tuân thủ lời hứa, làm ta hôn mê rồi chạy trốn, hơn nữa, theo ta hiểu biết, đánh nơi này cũng là chuyện tình thú giữa phu thê thôi."

Nhạc Điềm bất an hoạt động mông, lại cảm nhận một trận đau đớn. Kỳ thật cậu biết trang chủ đã kiềm bớt sức lực, nếu không lấy năng lực võ công của trang chủ, một cái tát cũng có thể đem cậu đánh chết. Huống hồ...... huống hồ......

Nhạc Điềm cọ cọ chân, nơi riêng tư vừa mới bị đánh sớm đã không còn đau, so với đau đớn thì vẫn là kinh ngạc hơn nhiều, cậu thậm chí còn cảm giác được...... Nơi đó......chảy nước ......

Huyền Ngọc nhìn chằm chằm gương mặt đỏ bừng của Nhạc Điềm, đến những cái động tác nhỏ hắn cũng không buông tha, hạ thân vốn là bị trêu chọc đến sưng to, hiện nay càng thêm cứng lên.

Nhạc Điềm cảm giác được cái thứ đồ vật đỉnh dưới mông càng to cứng hơn, lấy hết can đảm vòng tay ôm cổ trang chủ, nhắm mắt hôn lên.

"Chụt~"

Chỉ có nụ hôn môi lần trước, là trang chủ chủ động, Nhạc Điềm không biết hôn môi, nhắm lại hai mắt dán môi lên rồi bắt đầu mút, phát ra thanh âm buồn cười.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...