Chương 40: 40

Có khi nào hắn ta chạy đến nhận nuôi một thằng ngốc như cậu, sau đó vứt cậu đi không? 

  La Vực ở đây đang hấp tấp tìm người, vậy Hiểu Quả được tìm đang ở nơi đâu?

Thực ra Hiểu Quả không cố ý chạy linh tinh, chỉ là vô tình cậu nhìn thấy La Vực thôi. Nói chính xác thì, cậu nhìn thấy La Vực trong tivi.

Trên đường thầy Phương dẫn cậu đến phòng đấu giá, có vài màn hình lớn đang phát lại tin tức về lễ ký kết ban sáng, lúc Hiểu Quả quay đầu lại, đúng lúc màn ảnh chiếu đến La Vực, khuôn mặt quen thuộc vẫn hay xuất hiện trước mắt Hiểu Quả bỗng nhiên to thật to, Hiểu Quả kinh hỉ, bất tri bất giác chạy về phía đó.

Vừa khéo chỗ này chính là khu vực tổ chức tiệc rượu, cảnh tượng Hiểu Quả vội vàng chạy đến màn hình đã bị một vài đối tác nhìn thấy.

Tiệc rượu được tổ chức riêng cho bên đối tác nhằm chúc mừng lễ ký kết diễn ra tốt đẹp, bữa tiệc diễn ra tại khu vực lộ thiên xa hoa của tầng cao nhất, trung tâm xây một hồ nước nhân tạo cỡ lớn, đèn đuốc kiều diễm rực rỡ sắc màu, vừa có rượu ngon thơm ngọt vừa đủ giai nhân yêu kiều, vòi phun nước thay đổi theo nhịp nhạc du dương, hết thảy đều hoàn mỹ khiến lòng người mê say.

Khách dự tiệc xem như ở nhà, tâm tình thoải mái thả lỏng hơn, mồm miệng cũng bớt cẩn thận tính toán. Bọn họ biết La Vực sẽ không đến đây, vì vậy không kìm nổi ham muốn bàn tán, chế nhạo vài hành động um xùm gần đây của La Vực. Không ngờ đang nói hứng khởi, một trong hai nhân vật chính bỗng xuất hiện ngay trước mắt.

Có rất ít người trong số họ từng gặp Hiểu Quả, bình thường La Vực giấu người rất kỹ, một hai vị này chẳng qua từng vào nhà chính nhà họ La bàn chuyện nên mới chớp nhoáng liếc thấy cậu. Đang yên đang lành người này tự nhiên xông đến, lại còn không có ai bên cạnh, cho nên mọi người hiển nhiên không tin, cơ mà không tin thì không tin, không thể không ồn ào bàn luận cho được, thậm chí còn có người nhảy ra, không biết là vì lòng hiếu kỳ quá lớn, hay là không cam lòng bị mọi người nghi ngờ lời nói của mình.

Người đó chính là Hoàng Mậu Đình.

Ai ai cũng biết hắn và La Vực xưa nay vốn bất hòa, vì vậy đều ngậm miệng không đáp lại hắn. Chỉ tiếc hôm nay Hoàng Mậu Đình đã ngấm men say, đã vậy còn không có người nhà họ Hoàng đi cùng, không ai khuyên bảo hắn, kết quả là hắn ngoắc tay gọi nhân viên phục vụ đến, lớn giọng thì thầm một lúc.

Nhân viên phục vụ nghe lời bước ra ngoài. Không lâu sau, cậu ta dẫn thêm một người nữa vào.

Mọi người liền thấy cậu trai tuổi tác không lớn đi bên cạnh người phục vụ, cậu mặc áo len màu xanh lục, trước ngực có in hình một quả trứng khủng long sặc sỡ, khuôn mặt cậu hơi thoáng vẻ sợ hãi, đôi mắt mở to, có lẽ đây là lần đầu tiên cậu đến nơi thế này.

Đợi tới khi cậu đến gần, Hoàng Mậu Đình lập tức xông lên.

"Mấy người xem đi, tôi nói đúng không, có phải là cậu ta không? Có phải cậu ta không?"

Hắn quay qua xác nhận với mấy người đã từng gặp Hiểu Quả, nhận được câu trả lời khẳng định của mọi người, Hoàng Mậu Đình tức thì đắc ý vô cùng.

Những người chưa gặp Hiểu Quả thấy cậu ôm món đồ chơi trước ngực, ánh mắt không kìm được lộ ý "Quả là thế".

Hoàng Mậu Đình biết mọi người đã tin, vậy nhưng miệng vẫn không buông tha người khác, "Có phải vẫn còn người chưa tin không? Đi, hỏi thì biết."

Nói xong, hắn chuyển qua Hiểu Quả, "Ừm, cậu và.... La Vực có quan hệ gì?"

Vốn Hiểu Quả đang chăm chú nhìn màn hình lớn, bỗng có người tiến đến bảo người trong phòng muốn mời cậu vào uống nước, sau đó không để Hiểu Quả có thời gian tự hỏi đã kéo cậu vào đây. Hiểu Quả đang nôn nao không yên, chợt nghe thấy người trước mặt nhắc tới tên La Vực, sự chú ý của cậu liền mau chóng chuyển sang hắn.

"La Vực..." Hiểu Quả khẽ lặp lại.

"Đúng, chính là La Vực, hắn ta là gì của cậu?"

Đôi mắt Hiểu Quả cong lên, cậu giới thiệu, "La Vực, là bạn tốt, của tôi."

Nào ngờ, câu trả lời chân thành của cậu lại rước lấy trận cười nắc nẻ của tất cả mọi người, nhất là Hoàng Mậu Đình, hắn cười tới nỗi suýt ngã khỏi ghế, vừa vỗ đùi vừa lau nước mắt, mãi vẫn không ngừng được.

"Ha ha ha ha, không, không ngờ... Hai người là bạn tốt cơ đấy!!! Bạn tốt? Là 'bạn tốt" kiểu gì? Chân thành thẳng thắn? Không có gì giấu nhau? Thật không ngờ La Vực lại có chuyện để nói với một thằng ngốc, ha ha ha ha..."

Dường như Hiểu Quả không hiểu tại sao bọn họ lại có phản ứng như vậy, cậu gắng giữ nụ cười lễ phép trên môi, nhìn trái nhìn phải, cố lấy dũng khí hỏi, "Mọi, mọi người có.... Nhìn thấy, anh ấy không?" Hiểu Quả giờ mới nhận ra thầy Phương đã biến mất, cậu không quen biết ai ở đây cả, cũng không tìm thấy La Vực.

Hoàng Mậu Đình nghe cậu hỏi, giả bộ quay đầu hỏi mọi người xung quanh, "Mấy người có thấy La Vực không? Sao hắn ta chưa đến nhỉ?"

Không nghe thấy ai đáp lời, Hoàng Mậu Đình nhún vai chìa hai tay với Hiểu Quả.

"Ôi chao, không thấy La Vực đâu cả. Cậu nói xem, có khi nào hắn ta chạy đến nhận nuôi một thằng ngốc như cậu, sau đó vứt cậu đi không?"

Hoàng Mậu Đình dứt lời, tự coi lời nói của mình như câu chuyện cười thú vị mà cười run cả lên. Tiếng cười mặc dù chẳng đến nỗi chua ngoa, nhưng lại xì xì thoát qua kẽ răng như quả bóng xì hơi, khiến Hiểu Quả không thoải mái rụt về sau vài bước.

Hoàng Mậu Đình nhìn cậu, đột nhiên nghiêm mặt bảo, "Thế này đi, nếu cậu đồng ý một điều kiện của tôi, tôi sẽ bảo người tìm hắn ta cho cậu." Không chờ Hiểu Quả gật đầu, hắn đã tự vuốt cằm suy ngẫm rồi nói, "Cậu nhảy một điệu đi, bình thường có nhảy cho La Vực xem bao giờ chưa? Lắc lắc mông uốn éo eo, chắc cũng không khó đâu nhỉ?"

Hắn lại quay về phía mọi người trưng cầu ý kiến, song những người ngồi ở đây đã gặp đủ cảnh đời, hơn nữa nhiều người lớn tuổi hơn Hoàng Mậu Đình nhiều, mặc dù họ không mấy thích La Vực, nhưng họ cũng chỉ định đem y ra nói đùa mấy câu mà thôi. Còn người trước mặt này, đã biết cậu là người chậm phát triển, vậy mà vẫn tiếp tục trêu đùa chòng ghẹo cậu thì thật là quá đáng.

Vì thế, có người không nhìn nổi nữa, khuyên Hoàng Mậu Đình, "Được rồi được rồi, Hoàng thiếu, kệ cậu ta đi, chúng ta uống rượu tiếp."

"Đúng rồi, đừng bắt nạt người ta nữa, không khéo lát nữa La Vực đến đấy."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...