Chương 45: 45
Tôi biết mấy người hận tôi.
La Thái Dung, Lưu Tuyết Thúy đều có bất động sản bên ngoài, La Bảo Điệp cũng đã kết hôn, câu "Tôi không muốn thấy mấy người tiếp tục xuất hiện ở đây nữa" của La Vực thực chất chỉ chân chính đuổi La Bảo Phàm đi. Tất cả mọi người đều rõ ràng, bọn họ ở đây không đi, đơn giản chỉ là muốn tỏ vẻ mình vẫn giữ một vị trí nhỏ nhoi trong nhà họ La mà thôi, nhìn dáng vẻ độc bá căn nhà đầy hưởng thụ của La Thái Dung khi La Vực không có ở đây thì biết, mấy năm nay La Vực chẳng thèm để tâm đến việc này, khiến bọn họ cũng dần quên mất chủ nhân thực sự của căn nhà này là ai. Mấy hôm trước La Thái Dung vừa đánh mất quyền to trong công ty, giờ ngay đến nhà chính cũng không về được, có khác gì bị đuổi khỏi nhà họ La đâu? Sợ là vài năm nữa còn bị đuổi về quê dưỡng lão không biết chừng. Vợ chồng La Thái Dung sao mà chịu được.
La Thái Dung biến sắc, Lưu Tuyết Thúy nhịn không được bật thốt, "Dựa, dựa vào cái gì chứ... Chỉ vì một thằng thiểu năng hả? Muốn đuổi tận giết tuyệt chúng tôi sao..."
Bà ta còn chưa nói xong đã bị La Vũ Lan quát khẽ, "Cô câm miệng cho tôi!"
Bà nói nghe hung dữ, song thực chất chỉ muốn ngăn Lưu Tuyết Thúy nói tiếp những gì không nên nói mà thôi, đáng tiếc hiển nhiên người em dâu này không cảm giác được khổ tâm của bà. Lưu Tuyết Thúy vốn đã oán hận La Vực từ lâu, lại thêm lần đả kích này, đầu bà ta nóng lên, mấy lời không dám nói lâu nay cứ thế phun ra.
"Tôi, tôi nói sai sao, ở đây không phải chỉ có mình cậu ta họ La, La Vực liệu có dám nói mấy năm nay chúng tôi không vì cái nhà này, vì công ty này mà bỏ ra sức lực? Kết quả nhận được thứ gì? Cậu thực sự quá tuyệt tình!"
La Vực chỉ yên lặng đứng nghe Lưu Tuyết Thúy lên án, vẻ mặt không đổi, ngược lại La Vũ Lan lại không nghe nổi nữa, "Cho dù các người hai bàn tay trắng, thì cũng là do năm đó các người lòng tham không đáy gây nên!"
"Chúng tôi lòng tham không đáy? Chúng tôi cùng lắm chỉ muốn có phần mà chúng tôi nên có, còn nó thì sao!" Lưu Tuyết Thúy đột nhiên chỉ về phía La Vực, giận dữ nói, "Nó lại muốn mạng sống bọn tôi!"
Lưu Tuyết Thúy vĩnh viễn không quên được đêm đó, La Vực cũng đứng trong phòng khách này, nhìn đám bọn họ vốn đang say ngủ thất kinh chạy khỏi phòng, ánh lửa sau lưng ánh lên khuôn mặt ngây ngô của y, tô đậm nét cười vô tội lại chân thành trên khuôn mặt y.
Y nói với La Thái Dung, người chạy ra ngoài phòng cuối cùng, trên người dính lửa rằng, "Giờ mọi người đã tin chưa? Tôi thực sự không muốn những thứ này, dù có là công ty hay cái nhà này, tôi cũng sẽ không tranh với mấy người..."
Tuy cuối cùng tất cả bọn họ đều may mắn thoát khỏi ma trảo của La Vực, chỉ có La Thái Dung bị thương, nhưng theo mấy lời khùng điên của La Vực, cả nhà chính nhà họ La vốn xa hoa đã bị đốt trụi trong một đêm, chỉ còn sót lại phân nửa khung xác cùng tòa nhà nhỏ gần vườn hoa.
"Nó muốn hại chết chúng tôi!"
Lưu Tuyết Thúy vẫn y nguyên nỗi sợ, La Thái Dung bên cạnh cũng không kìm được cứng còng cơ thể, chỉ cảm thấy vết thương sau lưng lại bắt đầu đau nhức khó nhịn.
"Đó cũng là vì bị các người ép đến đường cùng!" La Vũ Lan thanh minh.
Khi đó La Kình Lãng mới qua đời, ông giao cả gia nghiệp khổng lồ cho con trai vừa tròn hai mươi, đám sói đói trong công ty rập rình chờ đợi, bọn họ sao có thể cam tâm chắp tay dâng tài phú cho người khác như vậy, vì thế không ngại tung hết thủ đoạn để có thể đuổi La Vực ra khỏi nhà họ La. Nhưng ai ngờ tới La Vực sẽ chọn đồng quy vu tận với bọn họ?! Thủ đoạn tàn nhẫn quyết tuyệt ấy lại từ một thằng nhóc choai choai, khó trách nhà họ La bị dọa vỡ mật, coi y như kẻ ngoại tộc, ước gì y đi mau thật mau. Đó cũng là lý do vì sao sau này bọn họ tập thể vu oan La Vực mắc bệnh tâm thần, mưu đồ đưa y vào trại an dưỡng. Nếu không nhờ La Vũ Lan vội vàng tới làm bảo đảm rồi tìm bác sĩ khác kiểm tra lại cho La Vực, xe chực chờ sẵn dưới lầu của nhà họ La đã cưỡng chế giải y đi rồi!
Thấy La Vũ Lan vẫn muốn giải vây cho La Vực, Lưu Tuyết Thúy hận nghiến răng nghiến lợi, "Chúng tôi ép? Nếu chị không giở trò với kết quả kiểm tra của La Vực, liệu nó có phải bị di truyền cái bệnh điên của mẹ nó không, hẳn chị là người rõ ràng nhất!"
La Vũ Lan ngẩn ra, như bị chọc vào chỗ đau. Lưu Tuyết Thúy cười lạnh.
Tranh cãi ồn ào kích động của mấy người hiển nhiên đã dọa Hiểu Quả, cậu không hiểu chuyện gì đang xảy ra, ban đầu, Hiểu Quả nắm lấy vạt áo La Vực, sau đó chầm chậm trốn sau lưng y, cuối cùng, cậu chỉ dám lộ đôi mắt căng thẳng nhìn hai người đỏ mặt tía tai dưới lầu.
La Vực đưa tay về sau, vừa tùy ý túm Hiểu Quả đến trước ngực mình, vừa nhẹ nhàng xoa má trấn an cậu, vẻ mặt như thể đang xem một tuồng kịch.
Mãi đến khi Lưu Tuyết Thúy nói y có bệnh như mẹ mình, La Vực mới mở miệng.
"Vậy phải làm thế nào đây?" Y khẽ nói, như đang lẩm bẩm, lại như đang hỏi mấy người dưới lầu, "Các người đều cảm thấy tôi có lỗi với các người, có phải là còn muốn tôi xin lỗi các người lần nữa không?"
Câu này vừa thốt lên, cả đại sảnh ồn ào phút chốc lặng ngắt.
Bởi vì câu này quá quen thuộc, kể cả La Bảo Phàm lúc ấy còn chưa tới mười tuổi cũng nhớ rõ, La Vực đã từng nói câu ấy.
Nguyên văn La Vực đã nói "Các người đều cảm thấy tôi có lỗi với các người, vì vậy, tôi quyết định xin lỗi các người."
Đúng vậy, La Vực nói lời tạ tội với mọi người, sau khi y phóng hỏa đốt nhà chính nhà họ La, được La Vũ Lan bảo vệ không bị đưa đến bệnh viện tâm thần.
Thực ra nếu y không phải bệnh nhân tâm thần, y sẽ trở thành tên phóng hỏa, phải ngồi tù. Tất cả mọi người đều nghĩ y sẽ sợ, cho nên mới chuẩn bị một bữa tiệc xin khoan dung tha thứ. Thế là tất cả mọi người đều đến, vì sao không đi cơ chứ? Nhìn thằng nhãi vốn cứng mềm đều không ăn giờ hối hận khóc lóc một phen, sau đó tống nó vào tù không phải quá tuyệt sao?
Kết quả, La Vực mở đầu bằng một câu như vậy. Kế tiếp, dưới ánh mắt mong ngóng trò hay của mọi người, La Vực rút ra một bản di chúc.
Khi mọi người đều nghĩ thằng nhãi này đã không còn cách nào khác, buộc phải lấy cha ruột đã mất ra để áp chế mọi người, La Vực lại làm bọn họ mở mang tầm mắt.
Bình luận